Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Đóng Vai Pê-Nê-Lốp Kể Lại Cuộc Hội Ngộ Với Uy-Lít-Xơ

Đóng Vai Pê-Nê-Lốp Kể Lại Cuộc Hội Ngộ Với Uy-Lít-Xơ

Đề bài: Đóng vai Pê-nê-lôp kể lại cuộc hội ngộ với Uy-lít-xơ

BÀI LÀM

Hai mươi năm, một khoảng thời gian quá dài cho những biến cố của cuộc đời nối tiếp nhau. Hai mươi năm, ta sống trong nhung nhớ cùng sự dày vò về sự biến mất của Uy-lít-xơ – chồng ta. Chàng đã ở đâu, làm gì, đã sống những ngày tháng như thế nào trong suốt hai mươi năm đầy bão táp ấy? Nay chàng trở về, có thật là chàng đã trở về? Hay lại là một kẻ xấu xa nào đó đến đây mạo danh chàng nhằm chiếm đoạt tài sản và cả gia đình của chàng? Việc này đã không ít lần xảy ra rồi.

Uy-lít-xơ của ta, chàng là một đấng anh hùng rất xứng danh, một người chồng rất mực thủy chung và hết lòng yêu vợ thương con. Chàng đi ta ngày đêm mong nhớ. Nhưng giữa thế giới này, có biết bao nhiêu kẻ rình rập muốn thay thế vào vị trí của chàng. Bọn chúng vì của cải, vì uy quyền của chàng, của gia đình ta nên sẽ không từ mọi thủ đoạn. Ta phải thật cẩn thận. Không thể vì một phút yếu lòng mà tạo cơ hội cho kẻ xấu đoạt được điều mình muốn.

Ngoài kia, cả thảy 108 kẻ đến cầu hôn ta. Tất cả bọn chúng đều đã bại dưới tay chàng. Chàng đúng là mạnh thật. Nhưng chưa thể chỉ dựa vào đó mà kết luận rằng đó chính là Uy-lít-xơ chồng ta được. Hai mươi năm, đâu có thể dễ dàng như thế này. Hỡi nhũ mẫu A-ri-cle hiền thảo của ta, nếu thực sự đây là chàng thì ta và con trai chúng ta sinh ra kia sẽ sung sướng xiết bao. Nhưng ta sẽ có cách thử lòng chàng. Uy-lít-xơ đầy trí tuệ và anh minh của ta hẳn sẽ không trách móc ta đâu.

uy lit xo tro ve

Trước mắt ta giờ đây là xác chết của bọn cầu hôn và người giết chúng. Liệu rằng đây có đúng là người chồng rất đỗi yêu quý của ta? Ta nên đứng xa hỏi chuyện hay nên lại gần, ôm lấy đầu, cầm lấy tay người mà hôn? Nếu như đây không phải chồng ta, thì những hành động đó sẽ chẳng phải là quá trơ trẽn hay sao? Và rằng ta đã làm nhục chồng ta hay sao? Không được. Ta phải thử chàng trước đã. Chàng cũng tỏ vẻ kiên trì và từ tốn lắm. Điểm này đúng với phẩm chất của Uy-lít-Xơ nhà ta. Chàng vẫn luôn là người nổi tiếng khôn ngoan, không một kẻ phàm trần nào sánh kịp. Sau bộ dạng của một người hành khất, chàng đã xuất hiện trông đẹp như một vị thần. Chàng từ tốn nói với ta: “Khốn khổ, hẳn các thần trên núi Ô-lem-pơ đã ban cho nàng một trái tim sắt đá hơn ai hết trong đám đàn bà yếu đuổi, vì một người khác chắc không bao giờ có gan ngồi xa chồng như thế, khi chồng đi biền biệt hai mươi năm trời, trải qua bao nỗi gian truân, nay mới trở về xứ sở. Thôi, già ơi! Già hãy kê cho tôi một chiếc giường để tôi ngủ một mình, như bấy lâu nay, vì trái tim trong ngực nàng kia là sắt”. Những lời lẽ của chàng càng khiến ta thêm tin tưởng. Nhưng dù sao cũng phải thật thận trọng. Vì trên đời này, kẻ xấu luôn tìm mọi thủ đoạn để lừa lọc người khác.

Loading...

Đúng rồi, chiếc giường. Chỉ có duy nhất một mình chàng biết về bí mật của chiếc giường. Chính tay chàng đã làm nên nó. Thế nên, khi ta bất ngờ nhắc đến chiếc giường, chàng liền phản ứng ngay: “Nếu không có thần linh giúp đơz thì dù là người tài giỏi nhất cũng khó lòng làm được việc này…”. Chiếc giường vẫn còn đó, và những gì chàng nói ra khiến ta không thể không tin đây chính là người chồng yêu quý đã mất tích suốt hai mươi năm của mình. Chao ôi! Đây là chàng đấy ư! Uy-lít-Xơ của ta. Ta mong nhớ chàng nhưng không dám nghĩ sẽ có ngày hôm nay. Chàng trở về trước mắt ta, không những không tiều tụy rách rưới mà còn đẹp như một vị thần. Lòng ta sung sướng xiết bao.

“Uy-lít-Xơ, xin chàng chớ giận thiếp, vì xưa nay chàng vẫn là người nổi tiếng khôn ngoan. Ôi! Thần linh đã dành cho hai ta một số phận xiết bao cay đắng vì người ghen ghét ta không muốn cho ta được sống vui vẻ bên nhau, cùng nhau hưởng hạnh phúc của tuổi thanh xuân và cùng nhau đi đến tuổi già bạc đầu…” Đến giây phút này ta chỉ biết ôm chàng mà khóc thôi. Chàng cũng vậy. Tình cảm bao lâu bị trôi dạt lênh đênh ở chốn xa xôi, nay hội tụ cũng là lúc hai ta đã già. Hai mươi năm minh chứng cho lòng chung thủy của cả hai. Dù khó khăn thế nào chàng cũng đã trở về. Còn ta, khi chàng vắng mặt, dù có bao nhiêu kẻ đến cầu hôn cũng chẳng thể làm lòng ta lay chuyển. Nỗi nhớ thương ngày qua ngày gặm nhấm tuổi thanh xuân. Dù cô đơn, dù buồn tủi, lòng ta vẫn nguyên vẹn dành cho mình chàng thôi. Hai mươi năm tưởng chừng như ta vĩnh viễn không bao giờ được gặp lại người chồng yêu quý của mình nữa. Nhưng giờ đây, sự thật ấy đang diễn ra ngay trước mắt ta. Là sự thật chứ không phải mơ.

Cuộc đời truân chuyên, đến giờ mọi thứ cũng đã được bù đắp. Còn gì sung sướng hơn khi được hội ngộ cùng nhau sau bao nhiêu năm xa cách đầy sóng gió, gian lao. Hỡi Uy-lít-Xơ, chàng là người chồng hết mực yêu thương của ta.

>> Xem thêm: Soạn bài Uy-lít-xơ trở về

Please follow and like us:
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial