Home / SOẠN BÀI / Soạn Bài Thơ Sóng Của Tác Giả Xuân Quỳnh

Soạn Bài Thơ Sóng Của Tác Giả Xuân Quỳnh

Đề bài: Soạn bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

BÀI LÀM

ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

Vài nét về tác giả:

  • Xuân Quỳnh (1942 – 1988) Quê ở Hà Đông – Hà Nội. Xuất thân từ gia đình công chức, mồ côi mẹ từ nhỏ.
  • Xuân Quỳnh là diễn viên mùa của Đoàn Văn công nhân dân Trung ương, là biên tập viên báo Văn nghệ, biên tập viên Nhà xuất bản Tác phẩm mới, Ủy viên Ban Cháp hành Hội nhà văn Việt Nam khóa III.
  • Tác phẩm chính: Thơ Tơ tằm – chồi biếc, Hoa dọc chiến hào (1968), Gió Lào Cát Trắng (1974)…
  • Xuân Quỳnh là một trong số những nhà thơ tiêu biểu nhất của thế hệ các nhà thơ trẻ thời kỳ chống Mĩ.
  • Thơ Xuân Quỳnh vừa tươi tắn, vừa chân thành, đằm thắm và luôn da diết trong khát vọng về hạnh phúc bình dị đời thường.
  • Năm 2001, Xuân Quỳnh được tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật.

>> Xem thêm: Phân tích bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Tác phẩm “Sóng”:

  • Bài thơ được sáng tác năm 1967
  • Hoàn cảnh sáng tác: Trong chuyến đi thực tế ở vùng biển Diêm Điền (Thái Bình).
  • Bài thơ được in trong tập Hoa dọc chiến hào

Bố cục bài thơ gồm 3 phần:

  • Phần một: Hai khổ thơ đầu:  Cảnh tả thực về sóng và sự liên tưởng đến tình yêu.
  • Phần hai: Bốn khổ thơ tiếp theo: Tình yêu chung thủy, dạt dào và nỗi nhớ da diết của người con gái đang yêu.
  • Phần ba: Phần còn lại: Khát vọng được biến mình thành con sóng tình yêu của nữ tác giả.

HƯỚNG DẪN HỌC BÀI

Câu 1.

Âm điệu, nhịp điệu của bài thơ:

Âm điệu bài thơ khi nhẹ nhàng, êm ái, khi da diết, mạnh mẽ giống như con sóng “dữ dội và dịu êm”.

Những yếu tố tạo nên âm điệu, nhịp điệu của bài thơ:

  • Thứ nhất, cảnh thật của những con sóng: khi mạnh mẽ xô vào bờ, khi lại nhẹ nhàng mơn chớn bờ cát trắng.
  • Thứ hai, những cảm xúc của tình yêu: khi nồng nàn da diết, khi êm dịu nhẹ nhàng, khi lại hờn giận, nhớ nhung…
  • Thứ ba: Cảm xúc của chính tác giả. Khi viết bài thơ này, Xuân Quỳnh mới hai mươi lăm tuổi – đúng tuổi đang yêu với một tình yêu thủy chung và mạnh mẽ. Lời thơ cũng chính là lời của Xuân Quỳnh muốn gửi đến người mình yêu.

Câu 2.

Phân tích hình tượng sóng:

Hình tượng bao trùm, xuyên suốt bài thơ là hình tượng sóng. Mạch liên kết các khổ thơ là những khám phá liên tục về sóng. Những con sóng “dữ dội và dịu êm”, “ồn ào và lặng lẽ”, “sóng tìm ra tận bể”. Trước mắt ta là những con sóng khi mơn chớn vỗ vào bờ cát trắng, khi lại dồn dập ập vào bờ. Cũng giống như tình yêu khi nhẹ nhàng dịu êm, khi lại hờn ghen giận dỗi. Và những nỗi nhớ niềm thương, những cung bậc cảm xúc của tình yêu cũng chẳng khác những con sóng đang vỗ về trước mắt người thiếu nữ trẻ. Nếu như con sóng đang “tìm ra tận bể” thì tình yêu trong trái tim nhà thơ cũng đang bồi hồi và “đầy khát vọng” được ôm ấp, được yêu thương.

“Trước muôn trùng sóng bể,

Em nghĩ về anh, em

Em nghĩ về biển lớn

Từ nơi nào sóng lên?”

Loading...

Tình yêu không có lý do, như con sóng kia không biết “từ nơi nào sóng lên”. Chỉ biết rằng, tình yêu xuất phát từ trái tim đang nồng nàn, đang khát khao của Xuân Quỳnh. Tình yêu ấy thủy chung và mạnh mẽ, như con sóng vô tận ngàn năm vẫn vỗ vào bờ.

Hàng nghìn con sóng, sóng của biển cả, và sóng trong lòng tác giả, tất cả đang tìm vào bến bờ hạnh phúc. Nỗi nhớ của Xuân Quỳnh lan sang cả những con sóng vô tri vô giác:

“Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm không ngủ được”

Đến lúc này, hình ảnh sóng và người đã hòa nhập với nhau làm một. Sóng nhớ bờ, còn Xuân Quỳnh nhớ người yêu. Một nỗi nhớ thổn thức, khôn nguôi.

Con sóng nào rồi cũng sẽ tới bờ dù muôn vời cách trở, giống như tình yêu của Xuân Quỳnh, dù có phải trải qua bao nhiêu xa cách hay trắc trở đi chăng nữa, cũng vẫn sẽ đến được với nhau, đến với bến bờ hạnh phúc trong biển cả tình yêu.

Vì thế, Xuân Quỳnh đã hóa thân mình thành sóng, để mong được vỗ vào bờ hàng đêm, hàng ngày, được thỏa nỗi nhớ với người mình yêu.

soan bai tho song

Câu 3.

Mối quan hệ giữa sóng và em:

Sóng và em tuy hai mà một. Cả hai cùng chung những trạng thái cảm xúc: dữ dội và dịu êm, ồn ào và lặng lẽ. Dù sóng chỉ là con sóng vô tri vô giác, sóng vỗ vào bờ theo quy luật tự nhiên. Nhưng dưới cái nhìn của một con người đang khát khao tình yêu, con sóng ấy đã trở thành con sóng lòng của tác giả.

Nghệ thuật kết cấu của bài thơ:

Kết cấu bài thơ rất chặt chẽ. Các khổ thơ vừa diễn tả sóng, vừa diễn tả cảm xúc của nhà thơ. Ban đầu là tình yêu chung thủy, sau là nỗi nhớ, là khát khao được tìm về bến đỗ bên người mình yêu.

Sự tương đồng giữa người phụ nữ đang yêu và những con sóng:

Con sóng và trái tim Xuân Quỳnh đã hòa vào nhau làm một. Cả hai sẽ cùng mãi thủy chung. Vì thế, Xuân Quỳnh đã hóa thân thành một con sóng nhỏ để mong được vỗ về với bến yêu thương.

Câu 4.

Bài thơ là lời tự bạch của một tâm hồn phụ nữ dang yêu. Người phụ nữ ấy có tâm hồn rất trong sáng với một tình yêu chung thủy và nồng nàn, da diết.

Dù là con gái, và đang sống trong thời còn hà khắc về chuyện yêu đương nam nữ, nhưng Xuân Quỳnh đã không ngại ngần thể hiện tình yêu của mình một cách thẳng thắn. Thậm chí, Xuân Quỳnh còn viết lên những nỗi niềm cảm xúc của mình, những nỗi khát khao được trao đi và nhận lại yêu thương của một tình yêu thực sự.

>> Xem thêm: Bình Giảng Hai Khổ Thơ Cuối Trong Bài Thơ Sóng Tác Giả Xuân Quỳnh

Soạn Bài Thơ Sóng Của Tác Giả Xuân Quỳnh
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *