Home / SOẠN BÀI / Soạn Bài Rừng Xà Nu Của Tác Giả Nguyễn Trung Thành

Soạn Bài Rừng Xà Nu Của Tác Giả Nguyễn Trung Thành

Đề bài: Soạn Bài Rừng Xà Nu Của Tác Giả Nguyễn Trung Thành

BÀI LÀM

ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

>> Xem thêm: Phân tích tính sử thi trong văn bản Rừng Xà Nu

Những nét chính về tác giả

  • Nguyễn Trung Thành (bút danh khác là Nguyên Ngọc) tên khai sinh là Nguyễn Văn Báu, sinh năm 1932, quê ở Quảng Nam
  • Năm 1930, ông vào bộ đội, sau đó làm phóng viên báo Quân đội nhân dân Liên khu V.
  • Tiểu thuyết đầu tay: Đất nước đứng lên – tác phẩm được tặng giải nhất – Giải thưởng hội Văn nghệ Việt Nam 1954 – 1955.
  • Sau năm 1954, Ông còn những sáng tác phục vụ công cuộc xây dựng cuộc sống mói ở miền Bắc, như Rẻo Cao (1961).
  • Sau thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước, ông tiếp tục cống hiến cho phong trào văn nghệ nước nhà.

Những nét chính về tác phẩm

  • Truyện ngắn Rừng xà nu viết năm 196, in trong tập Trên quê hương những anh hùng Điện Ngọc.

HƯỚNG DẪN HỌC BÀI

Câu 1.

Ý nghĩa của truyện ngắn qua:

a. Nhan đề tác phẩm:

Nhan đề của tác phẩm là “Rừng xà nu” – loại cây đặc trưng chỉ có ở Tây Nguyên. Như vậy, xà nu vừa là hình ảnh tiêu biểu của Tây Nguyên, vừa là nơi căn cứ của chiến dịch đấu tranh giải phóng dân tộc tại Tây Nguyên.

b. Đoạn văn miêu tả cảnh rừng xà nù dưới tầm đại bác

Cả rừng xà nu che chở cho làng. Mỗi khi giặc bắn súng, rừng xà nu lại vươn thân mình ra hứng bom đạn cho làng. Cả rừng xà nu không cây nào bị thương. Một cây đứt gãy ngang thân, gục xuống như trận bão. Nhựa chảy ra long lanh, mùi thơm ngào ngạt. Ngay cả khi đổ gục, cây xà nu cũng vẫn đẹp và hiên ngang.

c. Hình ảnh những ngọn đồi, cánh rừng xà nu trải ra hút tầm mắt, chạy tít tắt đến tận chân trời luôn trở đi trở lại trong tác phẩm.

Hình ảnh rừng xà nu anh dũng, bất khuất, cây cao đổ xuống, cây con lại mọc lên tua tủa. Đây chính là biểu tượng đẹp cho những người anh hùng của đất Tây Nguyên. Con người nơi đây cũng luôn dồi dào sức sống và sục sôi lòng yêu nước, thù giặc. Họ luôn sẵn sàng hi sinh thân mình cho đất nước, luôn đoàn kết, bảo vệ lẫn nhau.

Câu 2.

Tác giả vẫn coi “Rừng xà nu là truyện của một đời, và được kể trong một đêm”.

a. Người anh hùng mà cụ Mết kể trong cái đêm dài ấy có những phẩm chất rất đáng quý:

– Trung thực, thật thà, thẳng thắn.

– Có tính kỉ luật cao.

– Có lòng yêu nước nồng nàn

– Anh dũng, kiên cường và bất khuất. Dù có bị giặc đốt cháy mười ngón tay, Tnu cũng vẫn không kêu than một tiếng, không chịu khuất phục.

So với nhân vật A Phủ, hình tượng Tnú có những điểm mới mẻ hơn:

– Tnú không cam chịu số phận bị áp bức, cưỡng ép.

– Tnú không phải chịu số phận mồ côi, bơ vơ một mình, sống kiếp đi ở, kiếp làm nô lệ như A Phủ.

– Ngay từ thuở nhỏ, Tnú đã được tiếp cận với tư tưởng cách mạng, lớn lên được sống cùng với cách mạng, với những con người yêu nước, có tinh thần kháng chiến rất quyết liệt như Mai, anh Quyết, cụ Mết…

b. Trong câu chuyện bi tráng về cuộc đời Tnú, cụ Mết nhắc đi nhắc lại rằng Tnú đã không cứu sống được vợ con, để rồi khắc ghi vào tâm trí của người nghe câu nói: “Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”.

– Thứ nhất, cụ Mết muốn con cháu ghi nhớ mối thù sâu nặng mà bọn giặc đã gây ra cho Tnú, cho đồng bào. Bọn chúng đã giết vợ, giết con của Tnú, giết một nữ anh hùng của Tây Nguyên, của dân tộc.

Loading...

– Thứ hai, cụ Mết muốn dạy cho con cháu bài học: “Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”. Đánh giặc phải có chiến lược, có bài bản. không thể đánh tay không hay tự phát được. Tnú là một người anh hùng táo bạo, gan dạ nhưng khi không có vũ khí, chính bản thân Tnú cũng đã không thể cứu được vợ, được con. Vì vậy, khi đánh giặc, nhất định phải có vũ khí, có chiến lược mới có thể thắng được.

c. Câu chuyện của Tnú cũng giống như của dân làng Xô Man nói lên chân lí lớn của dân tộc : Có áp bức ắt có đấu tranh, Không có gì quý hơn độc lập tự do.

Cụ Mết muốn chân lí đó phải được nhớ, được ghi để truyền cho con cháu vì chỉ có độc lập tự do mới mang lại niềm hạnh phúc cho mọi người. Và tự do, thời nào cũng cần, ai cũng cần. Một khi đã mất tự do, nghĩa là chìm trong niềm đau, trong bất hạnh. Và khi bị áp bức quá đáng, ắt phải đứng lên đấu tranh, đấu tranh để giải phóng chính mình.

d. Vai trò của các hình tượng cụ Mết, Mai, Dít, bé Heng trong việc khắc họa nhân vật chính và làm nổi bật tư tưởng cơ bản của tác phẩm:

Trong bốn nhân vật trên là bốn thế hệ tương ứng nối tiếp nhau:

  • Cụ Mết: Cụ hơn sáu mươi tuổi, là người già nhất trong bốn nhân vật. Tiếng nói của cụ rất có giá trị trong làng. Cụ đại diện cho thế hệ những người đi trước, những người đã trưởng thành trong cách mạng.
  • Mai và Dít là những người đương thời, cùng thời với Tnu – nhân vật chính của tác phẩm. Mai chết còn có Dít, sự nối tiếp giữa các thế hệ.
  • Bé Heng là thế hệ sau.

Các thế hệ nối tiếp nhau, giống như rừng xà nu, dù có ngã xuống, vẫn còn những cây con mọc lên. Chúng cứ thế nối tiếp nhau, không bao giờ chết được. Giống như những con người của Việt Nam nói chung, của Tây Nguyên nói riêng, cũng luôn là bất diệt, là mãi mãi, họ không bao giờ chết. Người này ngã xuống, lại có người khác nối tiếp đứng lên.

soan bai rung xa nu

Câu 3.

Hình ảnh cánh rừng xà nu và hình tượng nhân vật Tnú gắn kết hữu cơ, khăng khít với nhau.

  • Thứ nhất, rừng xà nu là nơi Tnú hoạt động cách mạng, là nơi gắn bó với Tnú từ nhỏ. Vì vậy, rừng xà nu cũng là quê hương của Tnú.
  • Thứ hai, hình ảnh rừng xà nu hiên ngang hứng mọi đạn bom giống như hình ảnh Tnu đưa thân mình ra bảo vệ vợ con, bảo vệ dân làng.
  • Xà nu hiên ngang, bất khuất và mạnh mẽ, Tnu cũng anh hùng, dũng cảm và không bao giờ chịu khuất phục.
  • Dù có bị đổ ngang thân, nhựa xà nu vẫn trong trẻo, lấp lánh dưới ánh nắng, mùi thơm ngào ngạt. Tnu cũng vậy, dù có bị đốt cháy cả mười đầu ngón tay, anh vẫn sống mạnh mẽ, vẫn một lòng quyết chiến với kẻ thù.

Như vậy, hình ảnh rừng xà nu và nhân vật Tnu đã gắn bó rất khăng khít với nhau.

Câu 4.

Vẻ đẹp nghệ thuật của tác phẩm :

  • Tác phẩm đậm chất sử thi dù đây là văn xuôi hiện đại. Trong đó Tnu đóng vai một vị anh hùng dân tộc rất mạnh mẽ và hùng tráng.
  • Lời văn trau truốt, giàu hình ảnh. Đặc biệt là hình ảnh rừng xà nu trong những lần bị bom đạn dội, bị đứt gãy. Bên cạnh đó là hình ảnh rất rõ nét của từng nhân vật trong truyện : cụ Mết, Mai, Dít, Tnu, Heng.
  • Hình ảnh rừng xà nu vừa là hình ảnh chân thực với những đặc điểm rất thực tế : cây cao to, dáng thẳng, dễ sống, ưa ánh nắng ; vừa là hình ảnh ẩn dụ cho những người anh hùng Tây Nguyên : luôn kiên cường, anh dũng, luôn sẵn sàng hi sinh.
  • Tác phẩm mở đầu bằng hình ảnh rừng xà nu, kết thúc cũng bằng rừng xà nu. Nhưng khi kết thúc, tác giả còn nhấn mạnh rằng : Cây xà nu không bao giờ chết, cây này đổ xuống, cây con lại mọc lên. Đây cũng chính là sự sống của con người Tây Nguyên.

Như vậy, vẻ đẹp nghệ thuật của tác phẩm đã được nhà văn Nguyễn Trung Thành thể hiện rất thành công qua những lời văn trong trẻo và sáng ngời.

>> Xem thêm: Phân tích nhận vật Tnú trong tác phẩm Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành

Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *