Home / SOẠN BÀI / Soạn Bài Vào Phủ Chúa Trịnh Của Lê Hữu Trác

Soạn Bài Vào Phủ Chúa Trịnh Của Lê Hữu Trác

Đề bài: Soạn bài Vào phủ chúa Trịnh của Lê Hữu Trác

BÀI LÀM

ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

Một vài nét về tác giả

  • Lê Hữu Trác (1724 – 1791) hiệu là Hải Thượng Lãn Ông. Quê ở Hài Dương (nay thuộc Yên Mĩ – Hưng Yên).
  • Ông là một danh y vừa chữa bệnh vừa sọn sách và mở trường dạy nghề thuốc để truyền bá y học.
  • Ông còn là một nhà văn, nhà thơ với những đóng góp đáng ghi nhận cho văn học nước nhà.
  • Tác phẩm chính: Hải Thượng y tông tâm gồm 66 quyển là công trình nghiên cứu y học xuất sắc nhất trong thời trung đại Việt Nam.

Một vài nét chính về tác phẩm

Đoạn “Vào phủ chúa Trịnh” trích trong bộ Hải Thượng y tông tâm linh, nói về việc Lê Hữu Trác lên tới kinh đô, được dẫn vào phủ chúa để bắt mạch, kê đơn cho Trịnh Cán.

Bố cục đoạn trích gồm hai phần:

  • Phần 1: Từ đầu đến “nhưng phiền một nỗi là không có dịp”. Kể lại con đường mà Lê Hữu Trác vào phủ và quang cảnh trong phủ.
  • Phần 2: phần còn lại: Diễn biến sự việc Lê Hữu Trác bắt mạch, kê đơn cho Trịnh Cán.

soan bai vao phu chua trinh

HƯỚNG DẪN HỌC BÀI

Câu 1.

Quang cảnh trong phủ chúa Trịnh:

  • Đâu đâu cũng là cây cối um tùm, chim kêu ríu rít, danh hoa đua thắm, gió đưa thoang thoảng mùi hương.
  • Dãy hành lang quanh co nối nhau liên tiếp.
  • Người giữ cửa truyền báo rộn ràng
  • Điếm làm bên cái hồ, có những cái cây lạ lùng và những hoàn đá kì lạ.
  • Trong điếm, cột và bao lơn lượn vòng, kiểu cách thật là xinh đẹp.
  • Đồ nghi trượng đều sơn son thếp vàng.

Cung cách sinh hoạt trong phủ chúa:

  • Đi đến đâu cũng có người hầu đến đó
  • Tiếng truyền rộn ràng vang cả phủ
  • Giai nhân nhiều chưa từng thấy
  • Xung quanh thánh thượng luôn có phi tần chầu chực
  • Bữa cơm: mâm vàng, chén bạc, đồ ăn toàn là của ngon vật lạ
  • Thế tử được ở trong một căn phòng kín, sau những cái màn che. Đèn sap chiếu sáng, xung quanh lấp lánh, hương hoa ngào ngạt.

Thái độ của Lê Hữu Trác đối với cuộc sống nơi phủ chúa Trịnh:

Loading...
  • Ông cảm nhận được sự sang trọng của nơi này nhưng lại không hứng thú.
  • Ông không muốn sống trong cảnh được hầu hạ quá mức, được hưởng thụ quá nhiều nên ông phân vân có nên dốc hết lòng chữa bệnh cho thế tử không. Nhưng sau cùng, ông vẫn để “lương y” lên đầu và kê đơn thuốc cho thế tử.

Câu 2.

Những chi tiết “đắt” có tác dụng làm nổi bật giá trị của hiện thực của tác phẩm:

  • Về căn bệnh của thế tử: Vì thế tử ở trong chốn màn che trướng phủ, ăn quá no, mặc quá ấm nên tạng phủ yếu đi. Vả lại, bệnh mắc đã lâu, tinh khí khô hết, da mặt khô, rốn lồi to, gân thời xanh, tay chân gầy gò. Đó là vì nguyên khí đã hao mòn, tổn thương quá mức. Căn bệnh đã phản ánh hiện thực rằng: Những kẻ sống mà chỉ suốt ngày hưởng thụ không hề có lợi lộc gì cho sức khỏe và cuộc sống.
  • Sự phân vân của Lê Hữu Trác khi cứu chữa bệnh cho Trịnh Cán: Nếu mình làm có kết quả ngay thì sẽ bị danh lợi nó rằng buộc, không làm sao về núi được nữa. Nhưng rồi lại nghĩ: Cha ông mình đời đời chịu ơn của nước, ta phải dốc hết cả lòng thành, để nối tiếp cái lòng trung của cha ông mình mới được. Chi tiết này cho thấy tâm hồn thanh cao của Hữu Trác. Ông không mê danh vọng. Đồng thời, đó cũng là tấm lòng trung nghĩa của ông khi đã quyết tâm chữa bệnh cho Trịnh Cán.

Câu 3.

Cách chẩn đoán và chữa bệnh của Lê Hữu Trác cùng những diễn biến tâm tư của ông khi kê đơn cho ta hiểu rằng:

  • Đây là một người thầy thuốc sống rất giản dị, tâm hồn thanh cao, không ham mê danh lợi.
  • Trung nghĩa, thẳng thắn
  • Khiêm tốn, thật thà
  • Dù biết là cách chữa bệnh của mình có khác với những thầy thuốc khác đã từng chữa cho thế tử nhưng ông vẫn kiên định giữ ý kiến của mình. Ông không sợ làm mất lòng những người có quyền, không sợ bị liên lụy hay vạ lây. Ông vẫn luôn bình thản và giữ những chuẩn mực đạo đức của một người lương y.

Câu 4.

Bút pháp kí sự của tác giả rất đặc sắc, được thể hiện qua:

  • Cách miêu tả phủ chúa, từ gần đến xa, từ bao quát đến cụ thể theo từng bước mà Lê Hữu Trác bước vào phủ.
  • Ông miêu tả rất chân thực, chi tiết và tỉ mỉ những gì mình nhìn thấy trong phủ.
  • Qua giọng văn dửng dưng và bình thản cho thấy ông là người trung nghĩa, không ham danh lợi, sống thẳng thắn và khiêm nhường.
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *