Home / SOẠN BÀI / Soạn bài Thương vợ của Trần Tế Xương

Soạn bài Thương vợ của Trần Tế Xương

Đề bài: Soạn bài Thương vợ của Trần Tế Xương

ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

Những nét chính về tác giả:

  • Trần Tế Xương (1870 – 1907) gọi là Tú Xương, quê ở Nam Định.
  • Sự nghiệp thơ ca của ông trở thành bất tử
  • Ông có khoảng trên 100 bài chủ yếu là thơ Nôm.
  • Sáng tác của Tú Xương gồm hai mảng: trào phúng và trữ tình

Những nét chính về tác phẩm

  • Thương vợ là một trong những bài thơ hay và cảm động nhất của Tú Xương viết về bà Tú.

Thương vợ
Thương vợ

HƯỚNG DẪN HỌC BÀI

Câu 1.

Hình ảnh của bà Tú qua bốn câu thơ đầu:

“Quanh năm buôn bán ở mom sông

Nuôi đủ năm con với một chồng

Lặn lội thân cò khi quãng vắng

Eo sèo mặt nước buổi đò đông”

  • Hình ảnh bà Tú lúc này là hình ảnh của một người phụ nữ chịu thương, chịu khó, lam lũ vất vả nhưng vẫn luôn cam chịu và không kêu ca nửa lời.
  • Một mình bà quanh năm ngày tháng buôn bán kiếm sống “nuôi đủ năm con với một chồng”. Nơi bà lặn lội là phần đất nhô ra phía lòng sông, nơi luôn có sự nguy hiểm rình rập. Nhưng suốt cả ngày, suốt cả năm bà Tú vẫn lặn lội, vẫn lam lũ ở nơi ấy.
  • Tú Xương cố tình dùng số đếm “năm con với một chồng” để nhấn mạnh nỗi vất vả và sự hi sinh lớn lao của bà Tú. Làm một thầy nho, làm nghề bán chữ chẳng được mấy tiền, thậm chí là không đủ sống nên bà Tú phải thay chồng gánh vác mọi chi tiêu trong gia đình.
  • Bà được ví như thân cò – một hình ảnh quen thuộc trong ca dao Việt Nam thường dùng để chỉ người nông dân vất vả, lao động khổ cực.
  • Vì cuộc sống mưu sinh, vì cơm áo gạo tiền nên bà Tú phải “eo sèo mặt nước buổi đò đông”.

Như vậy, bốn câu thơ đầu đã khắc họa thành công hình ảnh một bà Tú – một người nông dân thực sự, lam lũ và khổ cực suốt quanh năm ngày tháng để kiếm sống nuôi cả nhà.

Câu 2.

Những câu thơ nói lên đức tính cao đẹp của bà Tú:

  • Đức tính chịu thương chịu khó, lam lũ, cam chịu:

“Quanh năm buôn bán ở mom sông

Nuôi đủ năm con với một chồng”

Bà Tú một nắng hai sương bon chen trong những cuộc mua bán hàng ngày ở mom sông – nơi có rất nhiều hiểm nguy rình rập. Đã thế, một mình bà lại phải gánh vác trọng tách “nuôi đủ năm con với một chồng”. “Đủ”, như thế nào gọi là đủ trong khi nhu cầu của con người là không giới hạn? Đủ ở đây có nghĩa là đủ ăn đủ mặc, đủ ấm, không phải thiếu thốn, không phải rách rưới hay đói khát.

  • Sự đảm đang, phúc hậu của một người phụ nữ truyền thống Việt Nam:

“Năm nắng mười mưa dám quản công”

Loading...

Dẫu có nắng mưa hay bão bùng, bà Tú vẫn vật lộn với cuộc sống mưu sinh. Trong xã hội nghèo nàn và phong kiến ấy, nuôi được bản thân mình thôi đã là một việc khó khăn lắm rồi, nay một mình bà còn nuôi cả chồng và 5 đứa con. Thế nên “năm nắng mười mưa dám quản công”. Bà cứ thế làm, cứ thế lam lũ vì tình yêu thương dành trọn cho gia đình. Bà chẳng hề nản lòng hay phàn nàn nửa lời.

Thân cò lặn lội nơi quãng vắng
Thân cò lặn lội nơi quãng vắng

Câu 3.

Lời chửi trong hai câu thơ cuối:

“Cha mẹ thói đời ăn ở bạc

Có chồng hờ hững cũng như không”

Đây là lời chửi của chính Tế Xương, ông chửi thói đời và cũng chửi chính mình.

  • Chửi thói đời vì hoàn cảnh xã hội lúc bấy giờ là thời phong kiến, lạc hậu, trọng nam khinh nữ. Chế độ ấy đã đẩy những người phụ nữ đáng thương như bà Tú vào cuộc sống cơ cực, lam lũ, vất vả. Mặt khác, cái xã hội ấy cũng đã không trọng dụng một nhà nho như ông khiến ông là trụ cột gia đình mà không làm được gì giúp vợ con, ngược lại còn phải để vợ nuôi.
  • Chửi chính mình vì ông tự cảm thấy mình không giúp được gì cho vợ. Có chồng như mình bà không những không được đỡ đần mà còn khổ cực hơn.

Nhưng trong lời chửi ấy còn có cả sự tủi hổ, buồn đau với thế thời. Ông tự nhận thấy bản thân mình có lỗi với bà Tú nhưng ông là một nhà nho, chính ông cũng không thể làm gì giúp bà được.

Câu 4.

Nỗi lòng thương vợ của nhà thơ:

Nỗi lòng thương vợ của nhà thơ được thể hiện một cách rất chân thực và tinh tế. Dù sống trong xã hội nam quyền và bản thân mình lại là một đấng nam nhi nhưng ông không hề có quan niệm trọng nam khinh nữ. Ngược lại, ông rất trân trọng và thấu hiểu vợ mình.

Ông hiểu những nỗi vất vả mà vợ phải chịu đựng. Chỉ có người chồng nào thực sự quan tâm đến vợ mới có thể cảm nhận được hết những lam lũ của người vợ. Ông dành những vần thơ rất giản dị, rất chân thật để miêu tả bà Tú.

Ông không cho mình cái quyền được coi thường phụ nữ như xã hội lúc bấy giờ. Ngược lại, ông trân trọng vợ, cảm thông và thấu hiểu. Thậm chí ông còn thầm trách bản thân mình đã không làm được gì giúp cho vợ, khiến vợ khổ cực hơn, vất vả hơn.

Vẻ đẹp và nhân cách của Tú Xương

Tú Xương là một người giàu tình cảm, giàu lòng yêu thương. Ông sống hòa đồng, biết trân trọng người khác.

Qua đó cho ta thấy nhân cách của Tú Xương rất cao đẹp và trong sáng.

Soạn bài Thương vợ của Trần Tế Xương
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *