Home / SOẠN BÀI / Soạn Bài Hạnh Phúc Của Một Tang Gia Tác Giả Vũ Trọng Phụng

Soạn Bài Hạnh Phúc Của Một Tang Gia Tác Giả Vũ Trọng Phụng

Đề bài: Soạn Bài Hạnh Phúc Của Một Tang Gia Tác Giả Vũ Trọng Phụng

BÀI LÀM

ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

Những nét chính về tác giả

  • Vũ Trọng Phụng (1912 – 1939) sinh tại Hà Nội, trong mọt gia đình nghèo.
  • Quê ông ở Hưng Yên.
  • Ông sống chật vật, bấp bênh bằng nghề viết báo, viết văn chuyên nghiệp.
  • Khoảng năm 1937 – 1938, Vũ Trọng Phụng mắc bệnh lap, nhưng không có điều kiện chạy chữa. Ông mất tại Hà Nội.
  • Vũ Trọng Phụng bắt đầu có truyện đăng báo từ năm 1930.
  • Đây là cây bút có sức sáng tạo dồi dào.
  • Tác phẩm chính: Cạm bẫy người (1933), Kỹ nghệ lấy Tây (1934), Cơm thầy cơm cô (1936); các tiểu thuyết: Giông tố, Số đỏ, Vỡ đê (1936), lấy nhau vì tình (1937), Trúng số độc đắc (1938).
  • Vũ Trọng Phụng có những đóng góp đáng kể vào sự phát triển của văn xuôi Việt Nam hiện đại.

Những nét chính về tác phẩm

  • Trích trong tiểu thuyết “Số đỏ”. Tiểu thuyết được đăng ở Hà Nội báo từ số 40 ngày 7/10/1936 và in thành sách lần đầu năm 1938.
  • Nhân vật chính là Xuân, thường gọi là Xuân Tóc Đỏ.
  • Đoạn trích kể lại cảnh đám ma hỗn loạn, chớ trêu và buồn cười của gia đình cụ Cố Hồng.

HƯỚNG DẪN HỌC BÀI

Câu 1.

Ý nghĩa nhan đề của đoạn trích và tình huống trào phúng:

  • Nhan đề “Hạnh phúc của một tang gia” đã nêu lên đầy nghịch lý và sự chớ trêu. Tang gia nhưng lại là hạnh phúc chứ không phải khổ đau như những đám tang bình thường khác.
  • Mỗi một nhân vật trong đoạn trích đều góp phần làm nên một đám ma to tát, hoành tráng và lố bịch.
  • Mọi thành viên đều được hưởng lợi từ cái chết của ông cụ, họ thừa dịp để thể hiện những tài năng lố lăng của bản thân mình trước thiên hạ.
  • Trong lúc tang gia, ai cũng bối rối, nhưng sự bối rối ấy không phải dành cho việc lo lắng chu toàn tươm tất đám tang, mà mỗi người lo thể hiện mình, lo làm sao đẹp mặt thiên hạ, được thiên hạ khen ngợi. Như thế mới hạnh phúc và đáng tự hào.

hanh phuc cua mot tang gia

Câu 2.

Cái chết của cụ cố Tổ lại là “niềm hạnh phúc” của mọi thành viên trong đại gia đình cụ

  • Cái chết của cụ cố Tổ là niềm mong đợi bấy lâu nay của mọi thành viên trong gia đình.
  • Cụ có một khối tài sản khổng lồ, cái di chúc cụ viết lại là niềm mong ước, khát khao của con cháu. Ai cũng mong cụ chết để được chia gia tài.
  • Mọi người trong gia đình đều mong cụ chết để được dịp thể hiện bản thân với bàn dân thiên hạ, để ra oai với những lố bịch của mình.

Những niềm hạnh phúc khác nhau của mỗi người trong đại gia đình cụ cố Hồng:

  • Ông Phán mọc sừng được cụ cố Hồng hứa chia thêm tiền.
  • Cụ Cố Hồng nhắm mắt lim dim nghĩ đến cảnh mặc bộ đồ xô gai, tay chống gậy, thiên hạ nhìn thấy sẽ khen cụ: Ui cha, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa. Họ sẽ khen bộ đồ, khen cái gậy…
  • Bà Văn Minh sốt ruột mãi không được mặc bộ đồ xô gai tân thời, cái mũ mấn trắng viền đen. Đó là những thứ do tự tay bà thiết kế theo kiểu hiện đại mang phong cách Tây Âu.
  • Cô Tuyết được dịp mặc bộ đồ ngây thơ, để hở áo cooc sê và nửa ngực nõn nà để chứng mình cho thiên hạ thấy mình còn chưa đánh mất cả chữ trinh.
  • Cậu tú Tân cũng sốt ruột chờ đợi để sử dụng chiếc máy ảnh của mình bấm nháy những kiểu ảnh đẹp nhất.

Cảnh những người đến đưa đám ma cụ cố tổ:

Loading...
  • Những ông bạn thân của cụ cố Hồng đến dự đám tang, ngực đầy huy chương. Trên mép và cằm đều đủ râu ria, hoặc dài hoặc ngắn, hoặc đen hoặc hung hung, hoặc lún phún hay rầm rậm, quăn quăn
  • Xuân mời thầy sư chùa đến, xe nào cũng che hai lọng, mang đến hai vòng hoa đồ sộ, làm đám ma trở lên long trọng hơn cả.
  • Ai cũng làm nộ mặt nghiêm trang nhưng sự thật thì vẫn thì thầm với nhau chuyện trò về vợ con, về nhà cửa… Họ chim nhau, cười tình với nhau, bằng những vẻ mặt buồn rầu của những người đi đưa ma.

Đây đúng là một cảnh tượng lố lăng, lố bịch và đáng chê cười.

Câu 3.

Cảnh đám ma gương mẫu:

  • Trình tự thực hiện đám ma rất quy củ, chặt chẽ.
  • Các thành phần tham gia cũng rất bề thế, uy nghi, bao gồm: Cảnh sát, bạn bè đầy huy chương của cụ cố Hồng, giai thanh gái lịch mấy trăm người, sư cụ…
  • Tâm trạng mọi người trong đám tang: Vì những lí do riêng tư mà ai cũng mang vẻ mặt bối rối, buồn rầu đúng với kiểu thể hiện của một đám tang.
  • Kèn Tây, kèn ta nhộn nhịp, huyên náo.
  • Lúc hạ huyệt, cậu tú Tân và bạn bè cậu nhẩy chồm cả lên các ngôi mộ khác để chụp những kiểu ảnh sao cho không giống nhau. Cậu tú Tân chỉnh sửa, bắt bẻ từng người một từ cách khóc lóc, khom lưng, chống gậy…

Mọi thứ diễn ra rất hoành tráng, nhìn bên ngoài vẻ rất hợp lý, quy củ, xứng đáng là “đám ma gương mẫu” nhưng sự tình bên trong lại là niềm hạnh phúc vô cùng lớn lao của tất cả mọi người.

Câu 4.

Cảnh đám ma hỗn loạn, nhố nhăng và niềm hạnh phúc của mọi người cho thấy một xã hội tồi tàn, thối nát với lối sống kiểu nửa tây nửa ta tạo nên sự lố bịch, nhố nhăng.

Thái độ của nhà văn đối với xã hội: coi khinh và cười chê, đồng thời lên án sự tồi tàn, thối nát của xã hội, của những con người trưởng giả, thượng lưu không đúng kiểu.

Câu 5.

Nghệ thuật trào phúng của Vũ Trọng Phụng trong đoạn trích này:

  • Ngay từ cái nhan đề “hạnh phúc của một tang gia”, đã nêu lên sự trào phúng của một cả một xã hội tồi tàn. Tang gia nhưng không phải đau khổ mà là hạnh phúc.
  • Mỗi một người trong gia đình đều được Vũ Trọng Phụng miêu tả rất chi tiết về tâm trạng, suy nghĩ và cách thể hiện mình trong đám tang.
  • Ông cũng không quên dùng những từ ngữ mỉa mai, hài hước để nói về đám tang của cụ cố Tổ.
  • Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên nhưng vẫn đầy lố bịch.

Vũ Trọng Phụng đã xây dựng rất thành công nghệ thuật trào phúng trong tác phẩm này.

>> XEM THÊM: Phân tích nghệ thuật trào phúng trong Hạnh phúc của một tang gia của Vũ Trọng Phụng

Soạn Bài Hạnh Phúc Của Một Tang Gia Tác Giả Vũ Trọng Phụng
5 (100%) 1 vote
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *