Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Phân Tích Hình Ảnh Người Lính Tây Tiến | Văn Mẫu

Phân Tích Hình Ảnh Người Lính Tây Tiến | Văn Mẫu

Đề bài:  Phân tích hình ảnh người lính Tây Tiến trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

BÀI LÀM

Quang Dũng được xem như một tiếng thơ đầy tài hoa, phóng khoáng của dân tộc. Ông sáng tác thơ không nhiều nhưng có không ít các tác phẩm ghi lại dấu ấn trong tâm hồn người đọc. Tây Tiến là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ Quang Dũng được in trong tập “ Mây đầu ô” xuất bản năm 1968. Bài thơ được nuôi dưỡng và khơi nguồn cảm hứng từ “ nỗi nhớ” của chính tác giả. Tây Tiến là một hồi tưởng rất đẹp và sống động về hình tượng những người lính mang vẻ đẹp hào hùng, hào hoa, bi tráng giữa núi rừng miền Tây hoang sơ, kỳ vĩ và diễm lệ.

>> Xem thêm: Phân tích hình ảnh người lính Tây Tiến qua khổ thơ thứ ba trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

>> Xem thêm: Phân tích khổ thơ thứ hai trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng

Tây Tiến thể hiện sâu sắc, rõ nét phong cách nghệ thuật của nhà thơ. Ngòi bút lãng mạn đầy tài hoa của tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên, núi rừng miền Tây hiểm trở, nơi đó là địa bàn hoạt động, chiến đấu của những chàng trai trẻ đất Hà thành. Chiến tranh có ai được gì hay chỉ mất? Chiến tranh đồng nghĩa với mất mát, hi sinh. Hiểu rất rõ điều đó, nhưng những người lính trẻ đang sống và chiến đấu trong thiếu thốn về vật chất, khó khăn, gian khổ vẫn luôn dũng cảm, lạc quan, yêu đời.

Cũng như những người lính trong “ Đồng chí” của Chính Hữu hay “ Nhớ” của Hồng Nguyên, người lính Tây Tiến ra đi lên đường chiến đấu  mang trong tim lời thề “ quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Chỉ khác một điều ở xuất thân, họ không phải là những người nông dân cầm súng mà những chàng trai đang chiến đấu giữa núi rừng Tây Tiến đều còn rất trẻ. Năm ấy, Quang Dũng cũng trong đoàn quân Tây Tiến  nên ông bắt gặp vẻ đẹp hào hoa, lãng mạn giữa khốc liệt của chiến tranh. Người lính Tây Tiến phần đông là học sinh, sinh viên Hà Nội “ xếp bút nghiên lên đường chiến đấu”. Họ mang trong mình lý tưởng của đảng, chút mộng mơ của thời cắp sách đến trường, sức mạnh của tuổi trẻ và chất con người Hà Nội thanh lịch, hào hoa  đến với mảnh đất miền Tây bảo vệ biên giới Viêt- Lào. Núi rừng miền Tây hoang sơ và xa lạ đối với những người lính trẻ. Nơi đó có bao nhiêu bí ẩn, bao địa danh mới lạ đối với các chiến sỹ lần đầu đến với nơi chiến trường xa xôi.

Xa Tây Tiến, cả một trời nỗi nhớ “ chơi vơi” lại hiện về trong tim nhà thơ. Quang Dũng đã chạm khắc vào lịch sử hình ảnh một đoàn quân phi thường, vượt lên trên hiểm nguy, gian khổ để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Tổ quốc bình yên vì có những con người như thế.

Nét đặc sắc của Tây Tiến là nói về chiến tranh mà trong thơ không một lần nhắc đến tiếng đạn, bom. Người lính Tây Tiến đối mặt với cái chết không đau đớn, bi thương mà rất giản dị, bình thường hoá:

“ Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục trên sung mũ, bỏ quên đời”

Người lính phải đối mặt với địa bàn hiểm trở, những cơn sốt rét rừng,bao mệt mỏi trên đường hành quân nhưng họ ra đi thật nhẹ nhàng “ bỏ quên đời” bỏ lại sau lưng những vất vả, khó khăn để trở về với đất mẹ. Cảm hứng lãng mạn, khiến ngòi bút Quang Dũng nhắc nhiều đến nỗi buồn, cái chết chỉ như một chất liệu thẩm mỹ tạo nên sự bi hùng.

Núi rừng hoang vu, thiên nhiên khắc nghiệt, thung lũng mù sương cũng không vùi lấp nổi trái tim đầy mộng mơ, lãng mạn, tinh thần và sức trẻ lạc quan, yêu đời.

“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”

 Cái nền thiên nhiên hùng vĩ, ấp áp và mềm mại cũng khiến tâm hồn những chàng trai trẻ gốc Hà Thành trở nên lâng lâng, bay bổng sau chặng đường hành quân mỏi mệt. Họ đắm mình trong những đêm liên hoan văn nghệ. Thả hồn theo tiếng nhạc và bóng hình của những cô gái quyến rũ, man dại, e ấp giữa hiểm trở núi rừng. Trái tim yêu đời, trẻ trung đầy mơ mộng vẫn luôn cháy bỏng khao khát bình yên.

“ Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá giữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng hoa biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng Kiều thơm”

Loading...

Trong dòng hồi tưởng của tác giả hình ảnh người lính Tây Tiến hiện lên thật kỳ dị, trần trụi, khác thường. Thực tế nơi chiến trường gian khổ, thiếu thốn về vật chất, những cơn sốt rét rừng có thể cướp đi tính mạng người lính bất cứ lúc nào. Quang Dũng không giấu đi những khó khăn gian  khổ nơi rừng thiêng nước độc đến nỗi “tóc không thể mọc, da xanh màu lá” mà phơi bày cho ta thấy thực tế khốc liệt của chiến tranh. Nhưng dưới cái nhìn của người nghệ sỹ tài hoa, lãng mạn, phơi bày thực tế không phải để hình ảnh người lính trở nên bi luỵ mà càng tôn lên sức mạnh phi thường “ giữ oai hùm” giữa thiếu thốn, khó khăn.

Vì những người lính còn rất trẻ nên họ cũng đầy mơ mộng. Có người nói người lính mơ về “ dáng Kiều thơm” giữa chốn đạn bom khốc liệt là xa rời tinh thần chiến đấu. Nhưng thực ra người lính chiến đấu vì điều gì nếu không phải vì bảo vệ quê hương, cũng chính là bảo vệ những người họ yêu thương nhất: là làng xóm, là gia đình, là người yêu. Đoàn quân Tây Tiến oai hùng trên chặng đường hành quân, ra đi chiến đấu không hẹn ngày về nhưng sâu thẳm trái tim họ luôn mơ về Hà Nội, mơ về bóng dáng thân yêu. Đó có thể là một con đường, một dãy phố cũng có thể là một người con gái sẽ tiếp thêm sức mạnh, nghị lực cho người lính trên bước đường hành quân. Hà Nội là quê hương, là điểm tựa để người lính chiến đấu giữ vững biên giới . Bảo vệ quê hương cũng chính là bảo vệ những người thân yêu. Đời lính chiến rất lãng mạn, mộng mơ nhưng cũng đầy dũng cảm. Họ có những phút nhớ quê hương, nhớ người yêu và nó trở thành sức mạnh để người lính tiếp tục chiến đấu

“ Những đêm dài hành quân nung nấu

Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu”

( Đất nước- Nguyễn Đình Thi)

“ Ba năm rồi gửi lại quê hương

Mái lều tranh

Tiếng mõ đêm trường

Luống cày đất đỏ

Ít nhiều người vợ trẻ

Mòn chân bên cối gạo canh khuya”

nguoi linh tay tien

Người lính Tây Tiến sống và chiến đấu trong cái khắc nghiệt của núi rừng, trong oai linh của ghềnh thác, của tiếng “ cọp trêu người” . Ngòi bút của Quang Dũng không run sợ trước cái chết của đồng đội mà “phong trần hoá” cái chết ấy để tạo nên bản ảnh anh hùng ca vì những người lính đã hi sinh tuổi trẻ và sinh mạng cho tổ quốc.

“Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành”

Quang Dũng hiện thực cái chết đến dữ dội và lãng mạn đến mộng mơ trước cảnh sắc say đắm lòng người. Những người lính trẻ mang theo tuổi xuân của mình đến nơi xứ xa và không ít người đã trở thành nấm “ mồ viễn xứ” rải rác nơi biên ải xa xôi. Người lính Tây Tiến ra đi “chẳng tiếc đời xanh” thì khi trở về với đất mẹ yêu thương cũng nhẹ nhàng, bình yên như thế. Còn gì cao đẹp hơn khi hi sinh thân mình cho tổ quốc, “anh về đất” hoá thân cho hình hài xứ sở. Chúng ta rơi nước mắt vì sự hi sinh anh dũng đó, nhưng các anh thì không. Hình ảnh “ áo bào thay chiếu” phảng phất đâu đây niềm tự hào khi hi sinh, cống hiến tuổi xuân cho tổ quốc. Tổ quốc ghi công những chàng trai trẻ thành liệt sỹ, chỉ còn lại tiếng gầm đơn độc của dòng sông Mã tiễn đưa khóc thương người anh hùng.

Người lính Tây Tiến đẹp, một vẻ đẹp bi tráng và lãng mạn. Họ sống cao đẹp mà giản dị, cái chết tạo nên vinh quang của tuổi xanh, thầm lặng mà cao cả hiến dâng đời mình cho dân tộc. Phẩm chất người lính hiện lên qua hồi tưởng của Quang Dũng hào hùng, hào hoa và bi tráng. Nhà thơ nhìn thẳng vào những mất mát hi sinh để thể hiện vẻ đẹp bi tráng chứ không bi luỵ

Tây Tiến đã trở thành tượng đài bất tử về người lính vô danh lãng mạn, kiêu hùng. Hồn của những người lính đã quyện và với đất, với cỏ cây để trở thành “ hồn thiêng sông núi” .

>> Xem thêm: Soạn Bài Tây Tiến Của Quang Dũng

>> Xem thêm: Phân tích bài thơ Tây Tiến

>> Xem thêm: Phân tích tâm trạng của tác giả khi nhớ về miền Tây Bắc trong một đoạn thơ bài Tây Tiến

Spread the love
Loading...