Home / SOẠN BÀI / Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu

Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu

Đề bài: Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu

BÀI LÀM

I. Kiến thức cơ bản về tác giả,tác phẩm

1. Tác giả

   Phan Bội Châu (1867-1940),tên thuở nhỏ là Phan Văn San,tên hiệu chính là Sào Nam,người làng Đan Nhiệm,nay là Nam Hòa-Nam Đàn-Nghệ An. Ông là một nhà yêu nước,nhà cách mạng lớn nhất của dân tộc ta trong vòng hai mươi lăm năm đầu thế kỉ XX. Ông là người sáng lập các phong trào yêu nước như: Duy Tân,Đông du,Việt Nam Quang phục hội. Ông còn là một nhà văn,nhà thơ có sự nghiệp văn chương to lớn. Tác phẩm của ông hào hùng ngân vang tinh thần yêu nước,chống Pháp và có sức lay động mạnh mẽ quần chúng đứng lên làm cách mạng.

   Một số tác phẩm chính: Hải ngoạn huyết thư (thơ chữ Hán),Trùng Quang tâm sử (tiểu thuyết chữ Hán),Ngục trung thư (chữ Hán),Văn tế Phan Châu Trinh (chữ Nôm)….

2. Tác phẩm 

a. Hoàn cảnh sáng tác

  "Vào nhà ngục Quảng Đông cảm tác" là bài thơ chữ Nôm nằm trong tác phẩm "Ngục trung thư". Bài thơ được viết vào đầu năm 1914,khi Phan Bội Châu bị bọn quân phiệt tỉnh Quảng Đông(Trung Quốc) bắt giam. Ông viết bài thơ này để "tự an ủi mình" quên đi những tháng ngày tù ngục đau đớn.

b. Nội dung,ý nghĩa 

  Bài thơ chỉ có tám câu mà hàm chứa nội dung,ý nghĩa sâu sắc: Thể hiện rõ phong thái ung dung,tư thế hiên ngang,khí phách kiên cường,bất khuất vượt lên cảnh tù ngục,đồng thời cũng nói lên niềm tin sắt đá vào sự nghiệp chính nghĩa của nhà chí sĩ yêu nước Phan Bội Châu. Đó chính là những lời tâm huyết của một nhà cách mạng mang chí lớn cứu nước,cứu dân,dẫu có sa chân vào tù ngục đế quốc vẫn giữ được khí tiết và niềm tin của mình.

c. Đặc sắc nghệ thuật 

   Bài thơ có âm hưởng của anh hùng ca. Từ cách nói khoa trương đến nghệ thuật đối,từ cách dùng điệp từ đến cách ngắt nhịp thơ…tất cả đã cộng hưởng tạo nên một giọng điệu thơ vừa hào hùng vừa khảng khái,vừa ung dung vừa tự tại. Và trong âm điệu ấy,vút lên khẩu khí của bậc anh hùng.

   Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật. Có thể hình dung về cấu trúc như sau:

+ hai câu đầu diễn tả hoàn cảnh 

+ bốn câu giữa chia thành hai cặp đối nhau,cả ý và từ diễn tả tâm trạng,thể hiện bản lĩnh,khí phách…

+ hai câu cuối khép lại vấn đề,khẳng định tư tưởng,cảm xúc chủ đạo của cả bài thơ.

Vao nha nguc Quang Dong cam tac

II. Đọc-hiểu văn bản,trả lời câu hỏi SGK

Câu 1:

   " Vẫn là hào kiệt,vẫn phong lưu

     Chạy mỏi chân thì hãy ở tù "

   Câu 1 và 2 của bài thơ vừa thể hiện phong thái ung dung,đường hoàng,tự tin,thanh thản,vừa ngang tàng,bất khuất lại vừa hào hoa,tài tử của người chí sĩ. Bị rơi vào ngục tù mà như người chủ động nghỉ chân ở một nơi nào đó trên chặng đường bôn tẩu dài dằng dặc. Vào tù lại bị giam chung với bọn tù xử tử,nhưng bậc anh hùng không bao giờ chịu cúi đầu khuất phục trước hoàn cảnh. Không chịu để cho hoàn cảnh đè bẹp mình,đứng cao hơn mọi sự kìm kẹp,đọa đày của kẻ thù,cảm thấy mình hoàn toàn thanh thản,tự do về mặt tinh thần. Chính vì vậy,khi nói đến biến cố quan trọng,liên quan đến sự sống và cái chết của chính mình,Phan Bội Châu vẫn nói bằng một giọng đùa vui. Đây cũng là giọng điệu quen thuộc trong lối thơ khẩu khí khá phổ biến ở văn thơ truyền thống.

Loading...

Câu 2:

   " Đã khách không nhà trong bốn biển

     Lại người có tội giữa năm châu "

   Ở hai câu thơ thực,giọng điệu trầm xuống,nói lên nỗi đau đớn lớn lao của bậc anh hùng,cũng là nỗi đau thương của cả đất nước. Phan Bội Châu tự nói về cuộc đời bôn ba chiến đấu của mình,một cuộc đời sóng gió và đầy bất trắc. Mười năm lưu lạc,khi thì Nhật Bản,khi Trung Quốc,khi Xiêm La (Thái Lan),mười năm không một mái ấm gia đình,cực khổ về vật chất,cay đắng về tinh thần,thêm vào đó là sự săn đuổi của kẻ thù. Dù ở đâu ông cũng là đối tượng truy lùng của thực dân Pháp,bị kết án tử hình vắng mặt. Tiếng than ở đây không phải là tiếng than thân mà là nói lên nỗi đau mất nước của không chỉ riêng ông mà của chung cả dân tộc.

Câu 3:

   " Bủa tay ôm chặt bồ kinh tế 

     Mở miệng cười tan cuộc oán thù "

   Hai câu luận là khẩu khí của bậc anh hùng hào kiệt,cho dù tình trạng có bi kịch đến mức độ nào thì chí khí vẫn không thay đổi,vẫn một lòng theo đuổi sự nghiệp cứu nước,cứu đời,vẫn có thể ngạo nghễ trước mọi thủ đoạn của kẻ thù.

   Lối nói khoa trương thường được dùng nhiều ở bút pháp lãng mạn,đặc biệt là kiểu lãng mạn anh hùng ca,khiến con người dường như không còn là con người thật,con người nhỏ bé,bình thường trong vũ trụ nữa,mà từ tầm vóc đến năng lực tự nhiên và khẩu khí đều trở nên hết sức lớn lao. 

Câu 4:

   " Thân ấy vẫn còn,còn sự nghiệp 

     Bao nhiêu nguy hiểm sợ gì đâu "

  Điệp từ "còn",giọng thơ hùng hồn khẳng định tư thế hiên ngang của con người đứng cao hơn cái chết,khẳng định ý chí gang thép mà kẻ thù không tài nào bẻ gãy được. Con người ấy còn sống còn chiến đấu,còn tin tưởng vào sự nghiệp chính nghĩa của mình,vì thế mà không sợ bất kì một thử thách gian nan nào.

   Cảm hứng bao trùm toàn bài là cảm hứng mãnh liệt,hào hùng,vượt lên trên thực tại khắc nghiệt của cuộc sống tù ngục. Cái chết cũng không làm giảm ý chí chiến đấu trong con người Phan Bội Châu.

III. Tổng kết

 Giọng thơ hào hùng phù hợp với khẩu khí ngang tàng của con người cách mạng,dù trong hoàn cảnh nào cũng không lay chuyển được ý chí cao đẹp vì dân vì nước.

>> XEM THÊM: Phân tích bài Vào nhà ngục Quảng Đông cảm tác của Phan Bội Châu

Soạn Bài Vào Nhà Ngục Quảng Đông Cảm Tác Của Phan Bội Châu
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *