Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Phân Tích Khổ Thơ Thứ 3 Trong Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mạc Tử

Phân Tích Khổ Thơ Thứ 3 Trong Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mạc Tử

Đề bài: Phân Tích Khổ Thơ Thứ 3 Trong Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mạc Tử

BÀI LÀM

Hàn Mạc Tử – thi nhân của những mối tình “khuấy” mãi không thành khối ông yêu nhiều nhưng chỉ nhận lại sự đắng cay bẽ bàng trong những cuộc tình. Cuộc đời ông niềm vui thì ítt mà chỉ có sự cô đơn đau buồn. Mọi nỗi niềm tâm tư Hàn Mạc Tử đều gửi vào trong thơ. Thơ ông quằn quại trong đớn đau, thấm đẫm nước mắt và có phần điên loạn. Giữa những vần thơ ma quái, kỳ dị ấy vẫn có những lời thơ thật trong sáng tinh khôi đó chính là kiệt tác “ đây thôn Vĩ Dạ”. Đặc biệt là khổ thơ cuối ánh lên niềm khát khao tình đời, tình người của thi nhân mạnh mẽ nhất nhưng cũng thật xót xa.

>> XEM THÊM: Phân tích khổ thơ đầu trong bài Đây Thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

Nếu khổ thơ đầu mở ra khung cảnh thiên nhiên trong trẻo đẹp say đắm lòng người của Vĩ Dạ tắm mình trong ánh nắng sớm buổi ban mai. Tiếp đến khổ thơ thứ hai là cảnh sông nước mây trời trong đêm trăng huyền ảo trên dòng Hương Giang hư hư thực thực với những mặc cảm đớn đau, nuối tiếc tột cùng của thi nhân khi sắp phải xa lìa cõi đời. Để những sông trăng, thuyền trăng đã đưa Hàn Mạc Tử vào cõi mơ đầy huyền ảo ở khổ thơ cuối. Đây cũng là khổ thơ thấm đẫm tình người, khao khát được sống của nhà thơ.

Bị cuộc đời tuyệt giao, bỏ rơi nhưng Hàn Mạc Tử không quay lưng với đời ông càng thiết tha với đời nhiều hơn. Thực tại quá đớn đau nghiệt ngã thi nhân đành tìm niềm an ủi trong cõi mộng. Bao trùm khổ thơ thứ ba là một màu sắc hư vô. Thật thật giả giả khó lòng phân tách đâu là thực đậu là mơTình yêu với con người và thiên nhiên xứ Huế sâu đậm, ám ảnh nhà thơ đến những giây phút cuối đời. Nhưng căn bệnh hiểm nghèo, quái ác đôi khi làm nhà thơ như không còn tỉnh táo, không phân biệt được đâu là hiện thực đâu là giấc mơ: “Mơ khách đường xa, khách đường xa”, nhà thơ đang chìm trong cõi mộng, trong trạng thái vô thức “mơ”. Điệp ngữ “khách đường xa” đực lặp lại hai lần, lần sau bỏ đi chữ “mơ” khiến cho câu thơ như ẩn chứa hai tâm trạng, hai cung bậc cảm xúc khác nhau: lần đầu là khát vọng, lần sau là thực tại. Khát vọng là mơ về khách đừơng xa, mơ một lần được gặp lại người xưa, cảnh cũ nhưng hiện thực càng mơ, càng mong, càng khát khao lại càng xa, xa mãi đến vô vọng, không thể  còn một lần nào gặp gỡ.

bai tho day thon vi da

Câu thơ thứ hai: “Áo em trắng quá nhìn không ra” trong không gian hư ảo khó phân biệt đó, hình ảnh “áo em trắng quá” làm thi nhân vừa choáng ngợp, nghẹn ngào, vừa xót xa, tiếc nuối dù cố gắng, dù khát khao cháy bỏng được chiêm ngưỡng tà áo em trắng tinh khôi thủa nào, nhưng bệnh tật đã làm cho thi nhân chẳng còn tỉnh táo, lạc mất vào cõi hư không “nhìn không ra”, không rõ đấy là màu trắng của áo em hay là màu của tâm tưởng, của những kỷ niệm xưa cũ.

Loading...

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh”, “ở đây” có thể là không gian hiện thực nơi xứ Huế vốn nhiều nắng, nhiều mưa, nơi sương khói hư ảo cũng có thể lại là chính không gian tâm tưởng, không gian nơi tác giả đang đắm chìm trong đau thương, tuyệt vọng đến cùng cực để rồi thốt lên một câu hỏi chỉ để hỏi, chẳng có câu trả lời “Ai biết tình ai có đậm đà?”. Một câu hỏi tu từ chứa đựng bất an, hoài nghi về tình người của con người xứ Huế. Liệu sau quãng thời gian xa cách, liệu với căn bệnh hiểm nghèo người xứ Huế vẫn thương yêu, trìu mến hay là đã lãng quên mình, xa lánh, ruồng rẫy thi nhân. Câu thơ cuối cũng chính là câu trả lời cho câu thơ: “ Sao anh không về chơi thôn Vĩ?” Nhà thơ ao ước được trở về nơi xưa được gặp lại cố nhân nhưng: “cảnh xưa còn đó, lòng người đổi thay”. Câu thơ khép lại bài thơ trong nỗi hoài nghi tuyệt vọng nhưng vẫn thấy ở đó là niềm khát khao của thi nhân với tình người, với trần thế chẳng thể nào lụi tàn.

Khổ thơ cuối đượm buồn, mang màu sắc ảo ảnh vừa có chút hoài nghi, trách móc, vừa chứa chan niềm tha thiết với cuộc đời với con người của một tâm hồn cô đơn ham sống, khát khao sống đến mãnh liệt.

Với những hình ảnh thơ độc đáo, đẹp, gợi cảm, ngôn ngữ giàu tâm trạng, âm điệu, nhịp thơ trong sáng, thiết tha kết hợp với nghệ thuật nhân hóa, so sánh những câu hỏi tu từ xuyên suốt bài thơ, Hàm Mặc Tử đã phác họa ra một khung cảnh thiên nhiên và con người xứ Huế đầy sức sống, một bức tranh toàn bích hòa quyện giữa cõi thực va cõi ảo, giữa tâm tưởng và ước mong qua đó bộc lộ tình yêu mãnh liệt của thi nhân với thiên nhiên, với con người cùng niềm ham sống, khát khao sống đến mãnh liệt của nhà thơ. Sáng tác bài thơ trong hoàn cảnh cái chết cận kề .Song cái ta bắt gặp vẫn là tình yêu, niềm gắn bó tha thiết với thiên nhiên, con người và sự sống. Càng làm ta đồng cảm, mến phúc trước nghị lực sống phi thường vượt lên trên hoàn cảnh nghiệt ngã của bao nhiêu phũ phàng, ruồng rẫy để sống, để cống hiến. “Tôi xin hứa hẹn với mọi người rằng, mai sau, những cái tầm thường, mực thước kia sẽ biến tan đi, và còn lại của cái thời kỳ này, chút gì đáng kể đó là Hàn Mặc Tử”.

Giữa giây phút cận kề với cái chết, của sự hoảng loạn và tuyệt vọng nhưng với khát khao cháy bỏng Hàm Mặc Tử đã để lại, đã cống hiến cho đời những dòng thơ hoàn mĩ đến tuyệt bích “Đây thôn Vĩ Dạ”. Ra đời cách nay đã gần trăm năm nhưng những vẫn thơ đầy suy tư, khắc khoải ấy vẫn làm hàng triệu trái tim độc giả cùng thổn thức, cùng xót xa và cùng hoài niệm với thi nhân. Thật vậy, chỉ một giây phút thăng hoa cũng đủ để tạo nên một trang tuyệt bút.

>> XEM THÊM: Soạn Bài Đây Thôn Vĩ Dạ

>> XEM THÊM: Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ

Please follow and like us:
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial