Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Hãy Hóa Thân Vào Hình Ảnh Que Diêm Để Kể Lại Câu Chuyện Cổ Tích Cô Bé Bán Diêm

Hãy Hóa Thân Vào Hình Ảnh Que Diêm Để Kể Lại Câu Chuyện Cổ Tích Cô Bé Bán Diêm

Đề bài: Hãy Hóa Thân Vào Hình Ảnh Que Diêm Để Kể Lại Câu Chuyện Cổ Tích Cô Bé Bán Diêm của An-đéc-xen

BÀI LÀM

Trời lạnh quá. Tuyết phủ dày đặc khiến cái rét càng đậm hơn, mạnh hơn. Tôi nằm gọn trong chiếc vỏ bao diêm cùng với những que diêm khác. Dù được bao bọc kín mít nhưng vẫn còn lạnh thấu xương thấu thịt. Vậy mà cô chủ nhỏ của tôi lại ăn mặc phong phanh, chân trần tím bầm lại vì rét mướt. Cả ngày hôm nay cô chẳng bán được bao nào. Cũng chẳng có ai bố thí cho cô chút gì. Thương lắm, nhưng tôi chỉ là một que diêm nhỏ bé, làm sao có thể giúp gì được cho cô đây.

>> XEM THÊM: Tài Liệu Văn Mẫu

Nếu giờ quay về nhà, thế nào cha cô cũng mắng và đánh cho một trận. Trời rét căm căm thế này mà bị những chiếc roi vút vào thịt thì buốt lắm. Càng nghĩ tôi lại càng thương cô. Người qua đường ai cũng rảo chân đi cho thật nhanh để trở về nhà kẻo lạnh. Chỉ có một mình cô bé tội nghiệp cứ đứng đấy bên lề đường để mời chào khách nhưng chẳng ai để ý. Từng cơn gió lạnh lẽo lướt qua làm môi cô thâm lại, da thịt tái ngắt vì rét. Chiếc áo mỏng manh làm sao có thể che chắn được với cái thời tiết khắc nghiệt này. Người ta mặc áo ấm chùm kín người còn đang lạnh xuýt xoa huống chi cô bé yếu đuối chỉ có một manh áo rách không lành che thân. Tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn. Từng đám tuyết cũng vô tình, lạnh lẽo đọng lại trên tóc, trên vai, trên lưng cô. Giá có ai đó đến cứu giúp rủ lòng thương xót cho cô một ân huệ dù là nhỏ bé thôi cũng được thì tốt biết bao. Nhưng đáp lại chỉ là sự thờ ơ, vô tình, lạnh ngắt như trời đêm giá rét vậy.

Cô chủ ơi, hãy mạnh dạn lên, hãy quẹt lấy một que diêm mà sưởi cho ấm. Tôi đây, hãy để tôi được bừng sáng, được xua đi cái lạnh giá đang bủa vây lấy thân thể gầy gò yếu ớt của cô. Hãy mạnh mẽ lên nào, cô chủ nhỏ của tôi. Và rồi, cô cũng ngồi thu chân mình lại trong một xó tối tăm. Cô mở một bao diêm, quẹt que đầu tiên. Ánh lửa bừng lên thật ấm áp và kì diệu làm sao. Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biếc đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt. Tôi nhìn thấy niềm tin và ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt cô bé. Cô đang tưởng tượng như mình đang được ngồi trước một chiếc lò sưởi bằng sắt thật lớn, ánh lửa bập bùng ấm áp làm sao. Ánh lửa xua tan mọi băng giá và rét buốt của mùa đông. Nhưng cô vừa duỗi chân ra định sưởi thì que diêm vụt tắt, chiếc lò với ánh lửa bập bùng cũng biến mất. Chỉ còn trơ lại que diêm với đầu than tàn trong đêm tối. Bóng đêm lại bao trùm lên cô. Tuyết vẫn rơi. Và đêm đông lại càng lạnh lẽo hơn. Tôi ước mình có thể là một que diêm thật to, to như ngọn đuốc để cháy thâu đêm cho cô bé sưởi.

Cô quẹt tiếp que thứ hai. Ánh lửa vừa bừng cháy thì một cảnh tượng huy hoàng hiện lên trước mắt cô. Một bàn ăn với các đĩa thức ăn đầy ắp, còn đang ngun ngút hơi nóng. Trông thật ngon và thích làm sao. Cạnh bàn có cây thông Noel rực rỡ đèn. Trước đây cô cũng từng có một ngôi nhà ấm cúng như thế, có một gia đình hạnh phúc và được đón những đêm giao thừa vui vẻ ở nhà. Nhưng tai họa ập đến, gia đình tan nát, người bà hiền hậu qua đời, cô bé phải đi bán diêm kiếm sống qua ngày. Lại thêm người cha tàn nhẫn, lười biếng bắt cô phải đi kiếm tiền mang về tiêu sài, nếu không kiếm được sẽ đánh đập chửi rủa cô bé thậm tệ. Cô vừa định với lấy chiếc dĩa để xẻ thịt ngỗng quay thì que diêm vụt tắt. Mọi thứ lại biến mất, chỉ còn trơ bức tường lạnh lẽo, vô tri vô giác trước mắt cô.

Loading...

Người người vẫn qua lại bên đường, không ai để ý đến những gì đang diễn ra xung quanh cô bé. Cái rét mướt thúc giục cô quẹt tiếp que diêm thứ ba. Lần này, một cây thông lộng lẫy hiện ra. Có đèn nhấp nháy, có những món quà nhỏ nhắn xinh xinh treo quanh cây. Cô bé vội đứng dậy nhảy múa và hát vang bài Chúc mừng năm mới. Cô nhắm mắt lại và ước. Nhưng vừa mở mắt ra cây thông lại biến mất như bàn ăn thịnh soạn ban nãy. Cô ngồi thụp xuống thất vọng. Có lẽ cô chủ của tôi đang khóc thút thít. Thật khổ cho cô. Đêm tối, giá rét, một thân một mình không ai xót thương.
co be ban diem

Cô với lấy bao diêm. Lần này cô quẹt thật mạnh mong ngọn lửa sáng lớn hơn, lâu hơn. Cô vội lau nước mắt khi hình ảnh người bà hiền hậu đang hiện ra trước mắt mình. Bà mỉm cười với ánh mắt rất hiền từ. Cô reo lên sung sướng. Cô quỳ xuống ôm lấy chân bà, van xin bà hãy cho cô được đi theo cùng. Nước mắt của tuổi thơ khiến người bà cũng khóc theo. Hai bà cháu ôm nhau khóc. Bà vỗ về cô bé. Cô ôm chặt lấy bà.

– Bà ơi, bà cho con theo với. Bà hãy cầu xin Thượng đế chí nhân cho con đi với. Con muốn được ở với bà như trước đây. Con xin bà.

Bà ôm cô bé vào lòng và thủ thỉ:

– Được rồi. Có bà ở đây rồi. Con nín đi. Đêm nay là đêm giao thừa. Bà về đây để đón giao thừa cùng với con.

– Rồi bà cho con đi cùng chứ – Cô bé reo lên.

– Ta không mang con theo được. Con còn nhỏ. Con còn cả tương lai ở phía trước. Nhưng ta sẽ cho con có một cuộc sống mới. Con có nhớ mẹ không?

Cô bé lau nước mắt, ngước lên nhìn bà với giọng nói đầy tò mò:

– Mẹ con có về cùng con không bà? Con nhớ mẹ lắm.

– Được rồi. Con ngoan. Mẹ con sẽ về với con mà.

Vừa dứt lời, mẹ cô bé cũng xuất hiện. Mẹ ôm cô vào lòng. Những dòng nước mắt tuôn rơi. Trong đêm tối, ba con người ôm chặt nhau khóc.

Que diêm bắt đầu cháy yếu dần, tôi vội vàng nhảy vào để tiếp lửa. Ngọn lửa lại tiếp tục bùng lên. Thật may vì diêm không bị tắt như những lần trước. Cô bé vội vàng dốc hết tất cả những bao diêm mình có ra. Cô xếp thành hình trái tim, từng que diêm nối đuôi nhau cháy sáng rực rỡ làm hồng cả một góc phố. Đồng hồ sắp điểm mười hai giờ. Giây phút giao thừa sắp đến. Bà nắm tay cô nói:

– Hãy ước đi con. Thượng đế đã cho con một điều ước. Vì con là một cô bé rất ngoan ngoãn.

Cô bé nắm chặt tay mẹ và bà. Cô nhắm mắt lại ước. Vừa ước xong, đúng lúc đồng hồ điểm mười hai giờ. Tiếng pháo hoa nổ tung làm rực rỡ cả bầu trời. Cô mở mắt ra và điều kỳ diệu đã đến. Đúng như lời ước. Cô bé đang ngồi trước bàn ăn thịnh soạn với bà và mẹ, bên cạnh là cây thông Noel đang nhấp nháy sáng. Ngoài cửa sổ, pháo hoa đang bắn lên trên bầu trời. Cô kéo tay mẹ và bà chạy ra xem.

Ước mơ của cô bé đã trở thành hiện thực. Cô ước được sống cùng bà và mẹ trong một ngôi nhà nhỏ ấm áp, có bàn ăn thịnh soạn để đón giao thừa.

Từ đó, gia đình cô sống hạnh phúc bên nhau, cô bé không phải đi bán diêm nữa.

Còn tôi cũng thật hạnh phúc vì đã kịp truyền lửa sáng cho ước mơ của cô bé được trở thành hiện thực.

Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *