Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Cảm Nghĩ Chân Thực Về Thiên Nhiên Và Đời Sống Con Người Trong Thời Khắc Giao Mùa

Cảm Nghĩ Chân Thực Về Thiên Nhiên Và Đời Sống Con Người Trong Thời Khắc Giao Mùa

Đề bài: Cảm Nghĩ Chân Thực Về Thiên Nhiên Và Đời Sống Con Người Trong Thời Khắc Giao Mùa

BÀI LÀM

Một buổi sáng thật  bình yên và trong trẻo. Đã bao lâu rồi mới thấy ánh mặt trời loang loáng sau vòm mây ửng hồng yếu ớt. Đất trời đang sang xuân, giã từ mùa đông lạnh lẽo sắp qua đi. Một làn gió nhè nhẹ mơn chớn bên tai tôi, cái lạnh không còn buốt giá như hôm nào. Xuân sắp đến rồi!

>> XEM THÊM: Ghi Lại Những Cảm Nghĩ Chân Thực Về Thiên Nhiên Và Đời Sống Của Con Người Trong Thời Khắc Chuyển Mùa

Nếu mùa đông là mùa băng giá, thì mùa xuân lại là mùa nảy nở những mầm non. Trước hiên nhà, cây hoa hồng đang bắt đầu đâm chồi trên những cành khẳng khiu. Một vài nụ hoa vắng bóng suốt cả mùa đông dài nay đang chúm chím đón lấy chút ánh nắng yếu ớt quý giá. Cỏ cây như đang choàng tỉnh dậy sau những ngày lạnh giá ủ rũ. Từng đàn chim én đi tránh rét đang lác đác trở về, làm tổ trên những cây cao. Mọi thứ dường như đang hồi sinh trở lại để đón một mùa xuân nữa lại đến. Sự sống lan tỏa khắp nơi. Từng nhành cây, ngọn cỏ đều trỗi mình vươn dậy hứng lấy chút ánh nắng ấm áp. Những giọt sương long lanh như còn vấn vương chưa muốn rời khỏi cành. Những đám mây hồng hồng trôi nhẹ nhàng, bồng bềnh quanh mặt trời như đang sưởi ấm để chuẩn bị cho mùa xuân sắp tới. Xa xa, những dãy núi trùng trùng điệp điệp lấp ló trong mây mù sương sớm. Cánh đồng trắng nước chuẩn bị cho mùa vụ mới bắt đầu.

Cảnh vật thiên nhiên thật tươi tắn, vui mắt. Vạn vật đều đổi thay sau những ngày dài buốt giá. Hàng cây xoan trên lối đường tới trường đang nhú lên những mầm non. Chim đậu trên cành hót líu lo góp thêm phần huyên náo vào vùng chợ quê. Không khí ấm áp hơn, gió vẫn thổi nhưng không còn lạnh lẽo như trước. Cây cối, hoa lá đều vươn mình dậy chuẩn bị cho mùa xuân sinh sôi nảy nở. Bất chợt một chú bướm vàng lượn quanh khiến lòng tôi mơ hồ nghĩ tới những ngày vui đùa cùng mẹ bên vườn rau trước cửa nhà. Giọng mẹ ấm áp như ánh nắng mùa xuân, mẹ nhoẻn miệng cười trong sương sớm với làn da ửng hồng mịn màng. Mẹ nhìn tôi với ánh mắt trìu mến thân thương. Một giọt sương rơi xuống vương trên làn tóc mẹ rồi nhẹ nhàng lăn xuống tan vào đám cỏ đang mọc lên xanh tốt. Mùa xuân lại sắp đến rồi, nhưng mùa xuân của mẹ đã không còn nữa. Mùa xuân năm ấy là mùa xuân cuối cùng của cuộc đời mẹ. Giữa lúc vạn vật đang sinh sôi nảy nở thì mẹ lại ra đi mãi mãi khi tuổi đời còn chưa hưởng hết thanh xuân.

Vậy nên, cứ mỗi lần đất trời sang xuân lại khiến lòng tôi man mác những nỗi niềm nhớ về mẹ…
thoi khac giao mua

Loading...

Cảnh vật sẵn sàng đón xuân, người người nhà nhà cũng đang rũ mình khỏi mùa đông buốt giá. Mặt trời xuất hiện dù không mạnh mẽ chói chang nhưng cũng đủ để cô bé xắn quần lội xuống bờ ao rửa rau cho mẹ đi chợ mà không sợ bị lạnh nữa. Lúc trước, mỗi lần sờ vào nước là tay tê cứng lại, đỏ tía vì lạnh. Ai cũng xuýt xoa không muốn đụng vào nước. Nhưng mùa đông đang dần xa rồi, mùa xuân đang tới, mọi sinh hoạt hàng ngày dần quay trở lại theo nhịp sống nhộn nhịp của một vùng quê chân chất với cánh đồng rau bát ngát mướt xanh. Bác Hồng, cô Tú tranh thủ gánh nước tưới cho luống cải mới gieo. Bà Oanh ngồi nhặt cỏ chăm bón cho luống hành để chuẩn bị bán chợ Tết. Thím Loan mở cửa chuồng thả vịt vào đồng cho chúng tận hưởng dòng nước mới vừa được hợp tác xã lấy về để phục vụ bà con trong vụ mùa sắp tới. Mỗi người một công việc. Người trồng rau, người chăn nuôi… Tất cả đều hối hả cho mùa xuân sắp tới.

Những em nhỏ ríu rít đạp xe tới trường trong làn sương còn mờ mờ ảo ảo. Hôm nay chúng đi sớm hơn vì tiết trời đã đỡ lạnh hơn nhiều. Thằng cu Tít được mẹ mua cho chiếc xe mới có vẻ sung sướng lắm, vừa đạp vừa cười tít mắt. Khăn quàng đỏ phấp phới bay trước gió. Lòng tôi lại nhớ về kí ức tuổi thơ đẹp đẽ của mình. Khi mà mùa xuân ấy tôi vẫn còn mẹ. Mẹ dậy sớm đồ xôi cho mấy chị em ăn đi học. Tôi nhõng nhẽo đòi mẹ đèo đi. Mẹ chiều lòng đưa tôi đi trên chiếc xe đạp thồ cũ kỹ. Vừa đi mẹ vừa kể chuyện bố đi làm xa phải chèo đèo lội suối, dặn tôi cố gắng học hành khi nào bố về bố thưởng, rồi tết mẹ mua cho quần áo mới. Nhưng tết chưa kịp tới, xuân chưa chín thì mẹ đổ bệnh và ra đi. Mùa xuân trở thành mùa thương nhớ trong tôi.

Tôi vẫn thường đứng trước bờ ao, ngoảnh mặt về phía chân trời, nhắm mắt lại và cầu mong mẹ ở nơi phương xa ấy hãy yên lòng. Vì con gái mẹ giờ đây đã lớn khôn, đã tự chăm sóc được cho bản thân mình. Ngọn núi cao, như lòng mẹ ở đó. Khi đất trời sang xuân, khi vạn vật vươn mình trỗi dậy cũng là khi ngọn núi của mẹ lộ diện giữa những đám mây bồng bềnh của nắng mới mùa xuân.

Mùa xuân bất tử. Mẹ không còn nhưng tình mẹ cũng mãi bất tử cùng mùa xuân… Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng để trở thành mùa xuân ấm áp, trong trẻo của riêng mẹ.

Cảm Nghĩ Chân Thực Về Thiên Nhiên Và Đời Sống Con Người Trong Thời Khắc Giao Mùa
4 (80%) 1 vote
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *