Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Cảm Nghĩ Sâu Sắc Về Một Câu Chuyện Đã Học Mà Đến Nay Không Thể Quên

Cảm Nghĩ Sâu Sắc Về Một Câu Chuyện Đã Học Mà Đến Nay Không Thể Quên

Đề bài: Cảm Nghĩ Sâu Sắc Về Một Câu Chuyện Đã Học Mà Đến Nay Không Thể Quên

BÀI LÀM

Trong nhiều giấc mơ, tôi vẫn thường nghe tiếng ba trầm ấm lắm, ba nói: “Dậy đi con gái diệu của bố. Nhìn vào gương xem điều kỳ diệu kìa con. Hãy chải mái tóc cho thật gọn gàng, cài lên đó đôi kẹp mà ba tặng con. Xinh lắm con à” . Tôi choàng tỉnh dậy, sờ tay lên đầu, chỉ thấy cảm giác nhẵn nhụi trơn trơn. Căn bệnh ung thư đã khiến mái tóc tôi rụng dần rụng dần rồi không mọc lại nữa. Cầm đôi kẹp tóc bố tặng, tôi thầm ước điều kì diệu sẽ đến như lời ba nói. Ước gì ba lại về nhỉ. Tôi sẽ chạy lại ôm chặt lấy ba, không cho ba đi nữa. Lần ấy ba về, tôi không chịu nhận ba, chắc ba buồn lắm. Ba đưa chiếc kẹp tóc, tôi còn vùng vằng ném đi khiến lòng ba quặn thắt. Tôi đâu hiểu cảm giác của người cha lần đầu tiên được gặp con mình nhưng lại không thể ôm nó vào lòng, không kịp  nghe nó gọi một tiếng “ba” vì phải đi công tác xa. Sao tôi thấy mình giống cô bé trong truyện Chiếc lược ngà vậy? Cô bé ấy cũng không nhận ba khi ba về thăm phép giữa những ngày chiến trường bom đạn. Món quà cuối cùng trước lúc người cha trút hơi thở cuối cùng là chiếc lược ngà. Cầm chiếc lược trên tay, cô bé muốn gọi ba thêm lần nữa nhưng ba đâu còn cơ hội để nghe. Ba đã ra đi mãi mãi trên chiến trường xa xôi. Còn tôi, giờ đây với chiếc kẹp tóc nhỏ nhắn này, tôi cũng ước được ba trở về ôm tôi thêm lần nữa! Đến bao giờ ba về với con?

>> XEM THÊM: Kể Lại Một Câu Chuyện Cổ Tích Hoặc Truyện Ngắn

Đọc câu truyện, tôi từng khóc và xót xa cho người cha không được con nhận, nhưng chính tôi lại là một phần trong câu truyện ấy. Cũng giống như cô bé bướng bỉnh kia, tôi nhất quyết không chịu gọi ba. Dù má có hết lời dỗ dành rồi đến dọa nạt, tôi thà khóc thật to chứ không gọi ba. Lúc má sinh tôi, ba đang đi công tác bên nước ngoài không về được. Má thường kể ba là người rất bảnh bao, vui tính và hào phóng. Nhưng khi ba về, trước mắt tôi là người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt, đâu giống như những gì má kể. Tôi sợ hãi chui tọt vào mẹ, không dám quay đầu lại nhìn. Không biết cảm giác của ba lúc ấy thế nào nhỉ? Ba có đau đớn đến mức xé lòng không khi bao nhiêu năm mới được gặp mặt đứa con bé bỏng của mình thì lại làm nó phát sợ? Má giải thích ba bị tai nạn trong lúc làm việc nên bị sẹo trên mặt. Ba đã phải trải qua cuộc phẫu thuật vô cùng nguy hiểm mới giữ được tính mạng và quay trở về đây thăm con. Nhưng trong tâm trí của một đứa trẻ thơ ngây, tôi nào hiểu được hai từ “hiểm nguy”. Tôi chỉ biết rằng ba của mình là một người hoàn hảo cả về ngoại hình lẫn tính cách. Ba cao ráo, trắng trẻo chứ không có vết sẹo lồi hẳn lên như thế kia. Trông thật đáng sợ. Suốt một tuần ba ở nhà, tôi đều tìm cách né tránh ba. Có lần má cố tình đi chợ thật lâu để hai ba con ở nhà có cơ hội tiếp xúc nhau. Nhưng cứ hễ nhìn thấy ba, tôi lại chạy vội vào góc nhà, khiến ba không dám lại gần vì không muốn làm tôi sợ.
cam nghi ve mot cau chuyen

Sau này được cô giáo giảng giải về nỗi đau của người cha trong truyện chiếc lược ngà, tôi nhớ lại cảm xúc của ba mình trong những ngày thèm muốn được ôm ấp đứa con gái nhưng nó nhất quyết không chịu. Cái cảm giác được nhìn thấy con mình rồi, cục máu của mình đây nhưng lại không thể nào chạm được vào nó thật khó chịu và đớn đau biết nhường nào. Ngày ba đi, tôi vẫn e dè nấp sau lưng mẹ. Dù sao cũng tiếp xúc với ba cả tuần rồi, tôi cũng quen dần với vết sẹo trên mặt ba nhưng vẫn không thể nào cất lên tiếng gọi ba được. Bởi cứ nhìn vào khuôn mặt ấy với hình ảnh về người ba hoàn hảo trong tâm trí, tôi lại chững lại, xua đi người ba đang đứng trước mắt mình. Vậy là ba đi. Ba ngoái đầu nhìn lại. Ánh mắt buồn rầu như muốn níu kéo điều gì đó mà không níu kéo được. Từ đó cho tới nay cũng đã gần chục năm rồi. Chưa lúc nào tôi ao ước được gọi ba như lúc này. Vậy mà mỗi lần ba gọi điện về, má vẫn thường bảo tôi nghe điện nói chuyện với ba đi, tôi không nghe. Tôi ương bướng đòi được gặp ba trực tiếp cơ.

Loading...

Người ba của cô bé trong Chiếc lược ngà đã bị chiến tranh vùi lấp ở chiến trường xa xôi, món quà cuối là chiếc lược ngà để mỗi lần chải tóc cô nhớ tới ba. Còn tôi, ba vẫn sống ở một nơi rất xa, quà cho tôi là đôi kẹp tóc. Tôi không biết bệnh ung thư là bệnh gì, chỉ thấy tóc mình rụng rồi không mọc lại nữa. Nhưng ba bảo rồi sẽ có một ngày điều kỳ diệu xảy ra, chiếc kẹp tóc này sẽ làm con gái của ba xinh hơn thật nhiều. Lúc đó ba sẽ tới gặp con. Vậy sao giờ ba không đến gặp mình nhỉ? Tôi cứ băn khoăn những câu hỏi trong đầu. Ba đi làm gì mà xa và lâu thế. Chưa bao giờ tôi có cảm giác nhớ ba như lúc này. Có đôi lần tôi nghĩ dại, rằng liệu có phải ba cũng đã mất như người ba của cô bé trong truyện Chiếc lược ngà nhưng mẹ cứ giấu tôi không?

Đang mơ màng trong những câu hỏi mông lung, bỗng má đến thu xếp hành lý. Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Má nhìn tôi âu yếm với giọng đầy hi vọng:Đi thôi con. Điều kỳ diệu đã sắp đến”. Điều kỳ diệu ư? Tôi vội vàng lấy chiếc kẹp tóc, chưa kịp đưa lên đầu, mẹ đã ngăn lại: “Chưa phải lúc này con”. Tôi được đưa sang phòng phẫu thuật, sau những tiếng lỉnh kỉnh dao kéo, tôi chìm vào cơn mê lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy, tôi mơ hồ nhìn mọi người xung quanh. Tôi bắt gặp một khuôn mặt có vết sẹo dài lồi lên. A! Ba đã về! Tôi reo lên sung sường nhưng ba vội ra hiệu tôi phải nhẹ nhàng thôi vì vừa trải qua cuộc phẫu thuật lớn. Ba nâng tôi dậy, ba nhẹ nhàng đội lên đầu tôi mái tóc giả màu hoe vàng rất xinh. Rồi ba nói: “Để ba cài tóc cho con. Con gái ba xinh nhất trên đời”. Tôi phụng phịu: “Con muốn tóc thật cơ”. Bác sĩ đứng cạnh đó bảo: “Tóc con chuẩn bị mọc rồi đó. Chúc mừng con đã chiến thắng được căn bệnh ung thư quái ác”. Tôi vẫn không hiểu lắm về căn bệnh ung thư quái ác ấy là như thế nào. Nhưng nghe bác nói tóc tôi sẽ dần mọc trở lại làm tôi vui lắm. Tôi sẽ được cài chiếc kẹp ba tặng lên mái tóc thực sự của mình. Tôi hỏi ba có đi xa nữa không. Bố nhẹ nhàng lắc đầu và ôm tôi vào lòng.

Tôi may mắn hơn cô bé trong Chiếc lược ngà vì vẫn còn được gặp ba. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, hai cha con họ đã không được bên nhau. Một lần gặp gỡ duy nhất nhưng cô bé đã bướng bỉnh không chịu nhận ba mình. Để sau này nhớ về ba với những giọt nước mắt thầm lặng tuôn rơi.

Bất giác, tôi đòi ba mua cho một chiếc lược ngà. Tôi nũng nịu bảo con muốn chải tóc. Ba cũng chiều lòng chạy đi mua cho tôi. Sau này, khi về nhà, má mới giải thích cho tôi nghe về mức độ nguy hiểm của căn bệnh ung thư. Ba phải đi công tác xa vì muốn dồn tiền làm phẫu thuật cho tôi. Để đổi lấy mạng sống cho tôi, ba đã chấp nhận cuộc sống lao động vất vả vô cùng ở nơi xứ người. Thậm chí, ba bị tai nạn suýt mất mạng, di tích là vết sẹo dài trên khuôn mặt bảnh bao ngày xưa. Vết sẹo ấy là minh chứng cho những vất vả mà ba đã gánh. Vậy mà tôi lại nỡ lòng xa lánh ba, sợ hãi ba khiến ba càng tủi lòng hơn.

Nhưng dù sao đi nữa, mọi sóng gió giờ đã qua. Điều kỳ diệu đã sắp đến với tôi. Chưa bao giờ tôi thấy vết sẹo trên mặt ba lại đáng yêu đến thế. Người ba vĩ đại của cuộc đời tôi!

Cảm Nghĩ Sâu Sắc Về Một Câu Chuyện Đã Học Mà Đến Nay Không Thể Quên
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *