Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Cảm Nghĩ Về Một Bài Thơ Hoặc Một Nhà Thơ Mà Anh Chị Yêu Thích

Cảm Nghĩ Về Một Bài Thơ Hoặc Một Nhà Thơ Mà Anh Chị Yêu Thích

Đề bài: Cảm Nghĩ Về Một Bài Thơ Hoặc Một Nhà Thơ Mà Anh Chị Yêu Thích 

BÀI LÀM

Bình minh vừa ló rạng. Có chú chim nào hót líu lo bên cửa sổ. Tôi choàng thức tỉnh giữa buổi sáng mùa thu. Trời thu trong xanh, dịu dàng đến lạ. Các em nhỏ đã tíu tít cắp sách tới trường. Hôm nay ngày khai giảng. Hẳn sẽ có nhiều niềm vui. Bước xuống giường, tôi tiếc nuối sao không dậy sớm hơn chút nữa để chuẩn bị kỹ càng hơn. Tôi sắp xếp đồ đạc, quần áo rồi tới trường. Nghe xôn xao như có tiếng trống đang giục trong lòng. Nhìn bầy em thơ, tôi nhớ lại một bài thơ của Tiêu Điền:

>> XEM THÊM: Kể Lại Một Câu Chuyện Cổ Tích Hoặc Truyện Ngắn

Đưa con đi học

Một sớm mùa thu con đến trường

Bàn chân bé nhỏ ướt hơi sương

Cánh cổng cuộc đời đang mở rộng

Hoa phượng còn vương ở cạnh đường

 

Con bước vào đi, có bạn cùng

Sân trường đông lắm, cuộc đời chung

Bàn tay bé nhỏ con vẫy vẫy

Chập chững con đi, trống điểm : tùng

 

Ngây thơ ánh mắt ngập ngừng vui

Hãy cố bước lên, chớ ngại lùi

Năm nay con đã vào lớp một

Cặp sách trên vai trĩu nặng đùi

 

Mẫu giáo vui chơi đã hết rồi

Bây giờ đi học nhé con tôi

Sân trường rộng lắm, đời rộng lắm

Bố chỉ đưa con đến cửa thôi

 

Ngày mai ngoan nhé lại vào đây

Phấn trắng bảng đen cặp sách đầy

Rồi con sẽ trở thành người lớn

Tương lai con sẽ tự tay xây

 

Con nhé vào đi với cuộc đời

Trời thu xanh mát, nắng vàng tươi

Bố sẽ đón con giờ tan học

Với mọi nỗi lo giống mọi người

(Đưa con đi học – Tiêu Điền)
dua con di hoc

Lời thơ nhẹ nhàng, tha thiết như lời mẹ dịu hiền ấm áp đang thủ thỉ với con trước ngày khai trường bước vào lớp một. Cứ mỗi lần đọc bài thơ, bao ký ức của một thời ngây dại lại ùa về trong trái tim tôi.

Ngày ấy, bố cũng đưa tôi tới trường trong buổi sáng sớm còn ướt sương. Bàn tay bố tuy thô giáp nhưng ấm áp nắm lấy bàn tay tôi bé nhỏ. Hai bố con đi bộ trên con đường làng quen thuộc. Những giọt sương long lanh còn đọng lại trên đám cỏ xanh mướt dưới chân. Trời thu trong xanh, không khí trong lành, ai ai cũng hớn hở một niềm vui ngày tựu trường. Những đứa trẻ như tôi có lẽ chưa hiểu được hết khái niệm thế nào là bước sang một trang mới của tuổi học trò, chỉ thấy vui hớn hở vì được mặc quần áo mới. Cho đến bây giờ tôi mới hiểu Cánh cổng cuộc đời mà bố đã cầm tay tôi dắt vào tận nơi. Bao nhiêu bạn nhỏ khác cũng bỡ ngỡ như tôi. Có bạn rụt rè khóc lóc, có bạn nghịch ngợm chạy quanh sân. Còn tôi, tôi đứng nhìn theo bước chân bố quay về. Tôi không khóc nhưng còn lạ lẫm vì chưa quen ai. Nghe lời bố dặn, tôi ngoan ngoãn đi theo cô giáo, ngồi vào chỗ theo chỉ dẫn của cô.

Loading...

Mẫu giáo vui chơi đã hết rồi

Bây giờ đi học nhé con tôi

Sân trường rộng lắm, đời rộng lắm

Bố chỉ đưa con đến cửa thôi

Càng khôn lớn, tôi càng thấm thía lời bài thơ. Phải chăng tác giả cũng là một người cha yêu thương con mình hết mực giống như bố yêu tôi ? Sân trường rộng lắm và đời cũng rộng lắm. Bước qua thời ngây dại, tôi lớn dần lên qua mỗi mùa tựu trường. Nhưng quên sao được ngày đầu tiên bước vào lớp một được bố đưa đến tận nơi. Bố đưa tới cổng rồi rời tay tôi ra. Bố muốn tôi tự bước qua nỗi sợ hãi của bản thân để hòa nhập vào cuộc đời mới. Người bố trong bài thơ có lẽ cũng vậy. Con sẽ trưởng thành hơn khi tự mình khám phá ra những chân trời rộng mở. Có người cha nào lại không mong con can đảm, vững lòng ?

Lời bài thơ rất nhẹ nhàng, đi vào lòng người bằng những câu từ thiết tha trìu mến. Bố cũng dặn tôi y như tác giả đã dặn con mình :

Ngày mai ngoan nhé lại vào đây

Phấn trắng bảng đen cặp sách đầy

Rồi con sẽ trở thành người lớn

Tương lai con sẽ tự tay xây

 

Con nhé vào đi với cuộc đời

Trời thu xanh mát, nắng vàng tươi

Bố sẽ đón con giờ tan học

Với mọi nỗi lo giống mọi người

Thưa bố, con đang thực hiện những ước mơ mà mình đã ấp ủ từ thuở nhỏ. Mong bố hãy yên lòng. Con của bố không bao giờ lùi bước trước khó khăn. Tôi muốn chạy đến ôm chặt lấy bố, nói với bố những điều thầm kín. Nhưng tiếng trống đang vang lên ròn rã rồi ! Tôi nhanh chân bước vào cánh cổng trường, để tiến bước trở thành người lớn đúng nghĩa như bố vẫn thường dạy. Vẫn là buổi lễ khai giảng như năm nào, nhưng giờ tôi tự mình đi, không có bố đi bên cạnh nữa. Nhưng tôi hiểu rằng trên mọi nẻo đường, bố luôn dõi theo tôi. Vì lòng bố có bao giờ xa con ? Giờ tan học cũng chẳng có bố đón đưa, tôi tự mình đạp xe đi trên con đường quen thuộc. Mà thực ra, tôi lớn rồi, đâu phải đứa trẻ con vừa mới vào lớp một ? Chỉ là cảm xúc rung động trước những ký ức chợt ùa về trong tâm trí.

Và bài thơ của Tiêu Điền cứ khắc khoải trong lòng tôi những nỗi niềm của người cha khi đưa con mình đi học. Ngày ấy bố tôi cũng thế, cũng gửi trao bao nhiêu hi vọng và niềm tin cho tôi từ những ngày đầu làm quen với sách vở. Năm tháng đi qua, tôi khôn lớn dần. Đọc bài thơ, lòng tôi cứ xao xuyến mãi không thôi về ngày đầu tiên đi học được bố dắt tay từng bước tới trường. Con sẽ cố gắng không làm bố phiền lòng. Con hứa !

>> XEM THÊM: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện mà anh chị đã học mà đến nay vẫn không thể nào quên

Cảm Nghĩ Về Một Bài Thơ Hoặc Một Nhà Thơ Mà Anh Chị Yêu Thích
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *