Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Kể Lại Một Câu Chuyện Cổ Tích Hoặc Truyện Ngắn Mà Anh Chị Yêu Thích

Kể Lại Một Câu Chuyện Cổ Tích Hoặc Truyện Ngắn Mà Anh Chị Yêu Thích

Đề bài: Kể Lại Một Câu Chuyện Cổ Tích Hoặc Truyện Ngắn Mà Anh Chị Yêu Thích

BÀI LÀM

Chiều. Một buổi chiều mua thu lành lạnh dễ khiến tâm hồn người ta xao xuyến trước những chiếc lá vàng rơi. Buổi lễ viếng thăm nghĩa trang vừa kết thúc. Lòng tôi bâng khuâng, nghĩ về những thế hệ cha anh đã nằm xuống, cho đàn em hôm nay được tung tăng cắp sách tới trường. Chiến tranh, đạn bom đã làm vợ lìa chồng, cha lìa con, mẹ mất con… Đất nước tưng bừng mừng ngày chiến thắng nhưng đau đáu trong lòng những người ở lại vẫn còn đó những nỗi đau mất người thân. Tôi bỗng nhớ lại câu chuyện Chiếc lược ngà của nhà văn Nguyễn Quang Sáng. Câu truyện khiến tôi nhớ mãi về cuộc gặp gỡ xúc động của hai cha con trong những ngày kháng chiến. Và rồi, người cha đã ra đi mãi không trở về như lời hứa hẹn với con…

>> XEM THÊM: Nêu cảm nghĩ sâu sắc nhất về một câu chuyện mà anh chị đã học mà đến nay vẫn không thể nào quên

Lúc con sinh, cha còn đang cầm súng ngoài chiến trường. Nó chỉ được biết đến ba qua lời kể của má và tấm hình ba má chụp chung. Ngày ba nghỉ phép về thăm nhà, con bé lạnh lùng trước cánh tay dang rộng của người cha đã chờ mong giây phút được gặp con suốt bao lâu nay. Nhưng đáp lại sự hi vọng ấy, không phải là một cái ôm thật chặt, cũng chẳng phải một tiếng gọi "ba" thân thương đầy cảm xúc, mà lại là sự sợ hãi, trốn tránh. Tay ba buông thõng xuống, hụt hẫng như người vừa đánh mất thứ gì đó. Lần đầu tiên được gặp con mình, tưởng chừng như sẽ được ôm nó, ghì chặt nó trong vòng tay thương nhớ bao ngày nhưng lại không thể nào chạm được vào nó. Cái cảm giác ấy như xé nát trái tim tội nghiệp của ba.

Con bé cũng cứng đầu lắm. Ngay cả khi nó một mình loay hoay với nồi cơm đang sôi, bị dồn vào thế bí, nó vẫn nhất quyết không chịu gọi ba. Nó nói trổng :

– Cơm sôi rồi

Ba đứng đó, cũng muốn chạy vào giúp con lắm. Nhưng ba không vào. Ba muốn nghe nó gọi một tiếng "ba". Nhưng nó vẫn không gọi. Con bé loay hoay, bí thế, nó bèn nghĩ ra cái cách lấy vá múc từng thìa nước trong nồi cơm.

Bữa ăn, ba gắp cho nó miếng trứng, nó hất tung ra làm vung vẩy cơm ra mâm. Ba giận quá, đánh vào mông nó, quát :

– Sao mày cứng đầu quá vậy hả

Với tính cách của nó, những tưởng con bé sẽ gào ầm lên, giận dỗi. Nhưng không, nó cúi gằm mặt xuống, lặng lẽ gắp lại miếng trứng vào bát rồi đứng dậy. Nó chạy xuống xuồng, quăng cái lòi tói thật mạnh, cho nó kêu thật to. Nó bơi xuồng sang nhà bà ngoại, kể cho bà nghe. Bao nhiêu nỗi tủi hờn nó trút hết với bà. Má sang dỗ dành thế nào nó cũng không về.
cau chuyen

Loading...

Sáng hôm sau, ba phải đi. Bà ngoại đưa con bé về. Nó đứng lặng thầm một góc. Ánh mắt xa xăm, không còn giận dỗi nữa. Thay vào đó là cả một nỗi niềm khó hiểu. Bà con đến chia tay ba, cả ba và mẹ đều bận, không ai có thời gian để ý đến nó nữa. Thỉnh thoảng ba liếc nhìn nó. Ba vẫn muốn chạy lại ôm thật chặt lấy đứa con trước khi lên đường. Chiến tranh, không ai nói trước điều gì, cũng không biết ra đi ngày nào trở lại. Chỉ biết rằng, trước mắt ba giờ đây là đứa con gái yêu dấu lần đầu tiên ba được gặp kể từ ngày má sinh nó ra. Nhưng con bé cứng đầu quá. Ba không dám lại gần nó nữa, sợ nó lại vùng vẫy bỏ chạy. Một nỗi tủi hờn len lỏi trong tim ba. Nó kể với bà ngoại ba không giống như hình chụp với má. Trong hình, ba không có vết thẹo dài trên má như bây giờ. Hóa ra là vậy. Tình yêu thương nó dành cho ba thật mãnh liệt, nó không chịu nhận ba vì nó cho rằng đây không phải ba nó, chứ không phải nó ghét bỏ ba. Nó muốn tìm người ba thực sự giống như trong bức ảnh má cho xem. Bà ngoại dỗ dành, giải thích, ba bị thương trong lúc đánh giặc, vết thương lành nhưng sẹo không hết được, may còn giữ được mạng sống trở về thăm má thăm con. Lúc đó mới hiểu, có lẽ nó ân hận lắm. Nhưng lúc nhận ra ba, lại là lúc ba phải đi rồi. Ba khoác ba lô lên vai, lòng nặng trĩu. Giọng ba nghẹn ngào nói với con:

– Ba đi nghe con.

Sau tiếng nói ấy, nó vội thét lên một tiếng “ba”. Tiếng kêu bất ngờ xé toang bầu không khí nặng nề của buổi chia ly. Nó chạy thật nhanh nhảy tót lên người ba, ôm ghì chặt lấy cổ ba, quắp chân vào ba không cho ba đi nữa. Mẹ dỗ dành khi nào chiến thắng ba sẽ lại về. Biết không thể giữ ba ở lại được, nó từ từ tụt xuống, dặn ba ngày về nhớ mua tặng con chiếc lược ngà. Trong phút chốc, tấm lòng người cha tội nghiệp đã được đong đầy tình yêu thương bởi tiếng gọi của đứa con cứng đầu. Nó không sợ vết thẹo trên gương mặt ba nữa. Thậm chí còn hôn lên đó như một lời xin lỗi chân thành.

Ba chở về quân khu. Những lúc nhớ con, ba lại hối hận vì đã đánh con. Khi xa rồi ba càng xót xa hơn. Chỉ mong chiến tranh mau kết thúc để ba lại được trở về ôm con vào lòng. Ba sẽ không đánh con nữa, sẽ vỗ về chở che cho con. Nhưng thật không may, ba đã hi sinh. Phút giây cuối cùng, ba trao lại chiếc lược ngà do chính tay ba làm cho người đồng đội để mang về tặng con. Ba ra đi khi đất nước chưa hòa bình nhưng ít nhất ba đã giữ trọn lời hứa với con.

Ba hi vọng mỗi lần con cầm chiếc lược chải lên mái tóc, con sẽ nhớ tới ba. Ba sẽ mãi bên con.

Câu chuyện khép lại, nhưng cảm xúc về tĩnh mẫu tử bất diệt đã làm tôi khắc khoải mãi không thôi. Những người ba đã lên đường không hẹn ngày trở lại, bỏ thân mình nơi chiến trường xa xôi. Quà về cho con là nỗi nhớ khôn nguôi, là chiếc lược thắm tình ba ở đó. Tôi tự hào là người con đất Việt, là đàn em, đàn cháu của những thế hệ đã hi sinh anh dũng, kiên cường. Tôi tự thấy mình cần phải nỗ lực phấn đấu để bù đắp lại một phần nhỏ trong máu xương mà các anh đã hiến dâng cho hòa bình dân tộc.

Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *