Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 10 / Phân Tích Bài Nỗi Oán Của Người Phòng Khuê | Vương Xương Linh

Phân Tích Bài Nỗi Oán Của Người Phòng Khuê | Vương Xương Linh

Đề bài: Phân Tích Bài Nỗi Oán Của Người Phòng Khuê | Vương Xương Linh

BÀI LÀM

Chiến tranh loạn lạc, nhà tan cửa nát. Những người chồng lìa vợ, những người cha lìa con, con lìa cha mẹ để lên đường chiến đấu. Đã có rất nhiều tác phẩm văn học nói về nỗi đau của chiến tranh phi nghĩa. Trong đó, bài Khuê oán (Nỗi oan của người phòng khuê) của Vương Xương Linh được coi là bài thơ tiêu biểu cho tinh thần phản đối chiến tranh phi nghĩa của con người thời Đường.

Vương Xương Linh là nhà thơ lớn của Trung Quốc. Thơ Vương Xương Linh thường đề cập đến cuộc sống của tướng sĩ nơi biên cương, nỗi oán hờn của người cung nữ, nỗi li sầu biệt hận của người thiếu phụ khuê các, tình bằng hữu chân thành, trong sáng… Phong cách thơ Vương Xương Linh trong trẻo, tinh tế, thanh tan, được người đời rất hâm mộ. Trong bài Khuê oán tác giả đã thể hiện sâu sắc về nỗi đau của người thiếu phụ trong tình cảnh lẻ loi khi chồng đi kiếm tước hầu.

Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu

Xuân nhật ngưng trang thướng thúy lâu

Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc

Hối giao phu tế mịch phong hầu.

Dịch thơ:

Thiếu phụ phòng khuê chẳng biết sầu,

Ngày xuân chải chuốt, bước lên lầu

Đầu đường chợt thấy màu dương liễu,

Hối để chàng đi kiếm tước hầu.
noi oan cua nguoi phong khue

Bài thơ chỉ vỏn vẹn 28 chữ trong bốn câu ngắn gọn, xúc tích nhưng từng câu từng chữ đều mang nặng nỗi niềm buồn tủi của người thiếu phụ cô đơn. Thời thế trái ngang, chiến tranh phi nghĩa, đôi lứa chia lìa, không thể nào làm trái ngược lại được, nàng đành phải để chồng ra đi. Cuộc chia ly không biết ngày hội ngộ, thời gian trôi đi, phủ mờ năm tháng, mang trong đó là nỗi nhớ niềm thương của người thiếu phụ trẻ nơi quê nhà. Dường như vì quá buồn đau nên giờ đây nàng chẳng biết sầu là gì nữa. Một chữ chẳng như nói lên bao nỗi bẽ bàng, tủi hờn trong những ngày dài tháng rộng đợi chờ. Cuộc chiến sinh tử, ai mất ai còn, người ra đi liệu có trở về chăng? Câu hỏi ấy đau đáu trong lòng nàng.

Nếu không có chiến tranh, ngày xuân, nàng chải chuốt bước lên lầu cùng phu quân hưởng ngoạn tiết trời thanh tao, cùng sống trong những ngày ấm êm hạnh phúc. Nay xuân về, nàng vẫn chải chuốt, vẫn bước lên lầu nhưng chỉ có một mình hiu quạnh. Ngày xuân lẽ ra là ngày vui nhưng lại trở thành ngày buồn hơn bao giờ hết. Phải chăng nhà thơ Vương Xương Linh cũng đang hóa thân mình thành người thiếu phụ, đau đớn và tủi hờn khi nhìn màu dương liễu li tan. Dương liễu đẹp, đẹp như tuổi xuân thì của người con gái nhưng dương liễu lại là màu của li biệt. Và dương liễu cũng yếu mềm như lòng người thiếu phụ đang trăn trở, đang khắc khoải đợi chờ từng ngày từng đêm. Nỗi tủi hờn ngày càng lớn, bủa vây tâm hồn nàng, bao trùm lên nàng một màu u uất, ảm đạm đìu hiu. Có ai không buồn khi phải xa người mình yêu thương, ai không nhung nhớ, không buồn lòng khi năm tháng cứ hững hờ trôi đi, mặc cho lòng người oán hờn, than trách.

Loading...

Bài thơ không có một từ nào mang tên chiến tranh nhưng lại ẩn chứa bao nỗi hờn về chiến tranh trong lòng người ở lại. Thiếu phụ Hối để chàng đi kiếm tước hầu nhưng cũng chẳng thể nào chống lại được thời thế. Chiến tranh xảy ra, chàng phải đi thôi.

Câu tứ và âm điệu bài thơ cứ dai dẳng, khắc khoải như nỗi lòng người thiếu phụ đang phơi phới tuổi thanh xuân. Nếu như ở nơi xa xôi kia, chồng nàng đang chôn vùi tuổi xuân vào chiến tranh, thì ở đây, tuổi xuân của nàng cũng đang trôi đi một cách vô nghĩa trong sự đợi chờ vô vọng. Biết đến ngày nào chàng mới trở về hội ngộ? Cuộc chia ly không ngày hẹn ước càng làm cho lòng người đau đớn. Và nỗi oán hận chiến tranh phi nghĩa lại càng lớn hơn. Nếu không có chiến tranh, sẽ chẳng có cảnh chia lìa, cũng chẳng có những giọt nước mắt âm thầm hằng đêm. Khi đó, màu dương liễu sẽ đẹp biết bao, sẽ là dấu hiệu của mùa xuân ấm áp và ngập tràn hạnh phúc. Nhưng chiến tranh đến, buộc người phải ra đi…

Tương lai mịt mờ, lòng người mong nhớ. Tất cả những gì ẩn chứa trong 28 chữ ngắn gọn đã thay lời muốn nói của những người thiếu phụ phòng khuê. Họ sống âm thầm lặng lẽ, tiễn tuổi xuân mình trôi theo năm tháng, ngóng trông người chồng chưa biết ngày trở lại. Vương Xương Linh đã rất khéo léo khi thể hiện những nỗi niềm ấy qua bốn câu thơ Đường luật đầy cảm xúc với giọng điệu đượm buồn, ảm đạm như lòng người thiếu phụ đang ngắm nhìn dương liễu mà tiếc cho phận mình hẩm hiu. Nàng không than thân trách phận, cũng chẳng trách người chồng đang ở nơi xa, mà nàng oán hờn những kẻ đã gây nên chiến tranh, gây nên tình cảnh đôi lứa chia lìa li tan.

Qua bài thơ, tác giả vừa thể hiện thành công nỗi lòng của những người thiếu phụ trong hoàn cảnh lẻ loi, đơn chiếc có chồng đi kiếm tước hầu, vừa thể hiện nỗi oán hờn, căm hận chiến tranh phi nghĩa. Từ đó nêu cao tinh thần bảo vệ hòa bình để chiến tranh sớm kết thúc và không còn lặp lại nữa. Cùng với đó là giá trị nghệ thuật trong bốn câu thơ Đường luật được gắn kết chặt chẽ với nhau, tạo nên một tác phẩm văn học mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

>> XEM THÊM: Soạn bài nỗi oán của người phòng khuê của Vương Xương Linh

Phân Tích Bài Nỗi Oán Của Người Phòng Khuê | Vương Xương Linh
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *