Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Phân Tích Bài Thơ Mưa Xuân Của Nguyễn Bính

Phân Tích Bài Thơ Mưa Xuân Của Nguyễn Bính

Đề bài: Phân Tích Bài Thơ Mưa Xuân Của Nguyễn Bính

BÀI LÀM

Nguyễn Bính là nhà thơ được đông đảo độc giả công nhận như một trong các nhà thơ xuất sắc nhất của thi ca Việt Nam hiện đại. Nhắc tới ông, có người nhận xét: “Nguyễn Bính là làn mưa xuân rắc mình lên chốn hương thôn, là lá dâu xanh dập dờn bướm vàng cuối bãi. Nguyễn Bính là chiếc lá lìa cành đầu ngõ, là chiếc mo cau rụng vội góc vườn. Nguyễn Bính là sắc nắng chiều man mác trên mỗi thân cau, là ngọn mồng tơi ngập ngừng nơi lưng giậu…”. Một trong số những tác phẩm tiêu biểu cho hồn thơ Nguyễn Bính phải kể đến bài thơ “ Mưa xuân”- một bức tranh làng quê thấm đượm nỗi lòng cô thôn nữ. Tác phẩm để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng độc giả.

>> XEM THÊM: Phân tích bài thơ Tương Tư của Nguyễn Bính

“Em là con gái trong khung cửi 

Dệt lụa quanh năm với mẹ già 

Lòng trẻ còn như cây lụa trắng 

Mẹ già chưa bán chợ làng xa 

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay 

Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy 

Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ 

Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay”.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh của một cô gái thôn quê bên chiếc khung cửi nhỏ. Cô gái hiện lên với công việc dệt lụa quanh năm, ngày ngày gắn liền với chiếc khung cửi tảo tần. Đây là một hình ảnh rất đẹp, thể hiện sự chăm chỉ chịu thương chịu khó của những cô gái làng quê nói riêng và những người nông dân nghèo nói chung. Họ tần tảo sớm hôm tận tuỵ với công việc của mình, không mảy may toan tính với người, với đời. Cô gái như một điểm nhấn trong bức tranh đẹp dịu dàng, được nhà thơ cẩn trọng tô vẽ bằng vần thơ. Ta thấy tấm lòng của người con gái ấy còn ngây thơ trong trắng như tấm lụa trắng trong, chưa vương chút bụi đời. Bên cạnh cô là chân dung của người mẹ già khuya sớm chạy chợ tảo tần. Họ sống nương tựa vào nhau, chở che cho nhau qua những tháng ngày dài.

Người mẹ “chưa bán chợ làng xa” có nghĩa là cô vẫn còn độc thân, chưa được gả bán cho ai cả. Cô gái chính là đại diện cho vẻ đẹp thập toàn thập mỹ, đầy đủ công dung ngôn hạnh của một người con gái thôn quê thật thà. Nguyễn Bính đã dành rất nhiều sự ưu ái cho nhân vật cô gái, ông ví von cô giống như một “vuông lụa trắng” thuần khiết và sang trong hơn ngọc.

Tiếp đến, nhà thơ nói về khung cảnh đất trời trong tiết xuân mưa bay. Dường như không gian mờ mờ ảo ảo bởi làn mưa nhẹ bay, lan toả khắp không gian như màn sương khói mỏng manh nhẹ nhàng. Những cánh hoa xoan tím ngắt rụng rơi đầy dưới gốc cây, lớp lớp chồng lên nhau như một sự cựa quậy lột xác. Tối đó bên thôn Đoài có hội chèo thi hát- một sự khuấy động cả về không gian, thời gian và con người. Có lẽ tiếng trống chèo rộn rã đang phá vỡ cái tĩnh lặng yên ắng của cuộc sống hai mẹ con cô gái. Cô gái háo hức, phơi phới mong chờ đến giây phút đi xem hội hát chèo.

bai tho mua xuan

“Lòng thấy giăng tơ một mối tình 

Em ngừng thoi lại giữa tay xinh 

Hình như hai má em bừng đỏ 

Có lẽ là em nghĩ đến anh 

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn 

Em ngửa bàn tay trước mái hiên 

Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh 

Thế nào anh ấy chả sang xem!”

Cô gái thấy lòng mình khấp khởi, mong ngóng lạ thường. Đó chính là do cô đang tương tư một mối tình, một chàng trai trong lòng. Phải chăng mưa xuân bay bay làm lòng cô phơi phới? hay tiếng trống chèo thúc giục khiến tim cô rộn rã nhanh hơn? Hay tiếng gọi tình yêu đang thôi thúc một trái tim lần đầu rung động bởi tình yêu đôi lứa? Tất cả hoà quyện lại thành một tâm trạng rất bâng khuâng, rất khấp khởi nhưng cũng rất e lệ ngại ngùng. Đôi bàn tay xinh xắn đã ngừng lại bên khung cửi, nghĩ về chàng trai khiến hai má cô gái “bừng đỏ” hết sức dễ thương và chân thật. Câu thơ cuối của khổ thơ đã trực tiếp đưa ra câu trả lời cho tất cả những gì đang diễn ra: “Có lẽ là em nghĩ tới anh”. Vâng, một câu trả lời hết sức ngắn gọn, chân thành và thẳng thắn. Cô gái đối diện với lòng mình, không một chút giấu giếm hay lấp lửng.

Khi người ta đang yêu, đang mong đợi thì thời gian có lẽ là chiếc thước đo hơi dài cho nỗi nhớ. Cô gái mong đợi giây phút được gặp người trong mộng, mong sao cho trời nhanh tối để tìm đến với người thương của mình. Khi nhà nhà đã lên đèn, cô ra trước mái hiên nhà để đưa tay đón những hạt mưa xuân nhẹ nhàng. Những hạt mưa cũng giống như nỗi niềm trong lòng cô, nhẹ nhàng, phơi phới. Phải chăng khi trái tim biết rung động thì con người ta thường yêu đời, yêu mưa, yêu sự lãng mạn lung linh nhiều hơn? Dù cho những giọt mưa bay bay rơi làm tay cô gái ướt lạnh thì trái tim cô gái vẫn thấy ấm áp vô cùng khi nghĩ: “ Thế nào anh ấy chẳng sang xem”. Cô đoán chắc rằng người cô thương sẽ đến và cô sẽ được gặp anh, sự mong mỏi đó thật sự rất đáng yêu.

“Em xin phép mẹ, vội vàng đi 

Loading...

Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe 

Mưa bụi nên em không ướt áo 

Thôn Ðoài cách có một thôi đê 

Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm 

Em mải tìm anh chả thiết xem 

Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh 

Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em”

Cuối cùng thì thời khắc cô mong ngóng cũng đã đến, cô gái xin phép mẹ để đi sang thôn Đoài. Thái độ “vội vàng” khẩn trương như một minh chứng chứng minh cho tâm trạng vội vã của những trái tim đang yêu. Nhịp thơ trở nên nhanh hơn, dồn dập hơn theo bước chân của cô gái. Trái tim lúc này là tấm bản đồ dẫn đường nhanh nhất, chuẩn xác nhất đưa cô chạm đến với yêu thương và nhung nhớ. Câu chuyện vẫn là một bản tình ca dài khi cô đến nhưng không tìm thấy hình bóng người thương đâu cả. Cô gái cứ mải miết đưa ánh mắt kiếm tìm hình bóng chàng trai, “chẳng thiết xem” những điệu hát câu hò nữa. Chưa biết có tìm thấy người cô thương hay không, nhưng có một điều chắc chắn rằng đêm nay khung cửi sẽ trở nên lạnh giá, thoi ngà đơn độc nhớ ngón tay nhỏ xinh của cô rất nhiều. Vật nhớ em, em nhớ anh, còn anh đang ở nơi nào?

“Chờ mãi anh sang anh chả sang 

Thế mà hôm nọ hát bên làng 

Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn 

Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng! 

Mình em lầm lụi trên đường về 

Có ngắn gì đâu một dải đê! 

Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt 

Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya”.

Vậy là cuối cùng thì chàng trai cũng không tới, cô gái không thể gặp được người cô thương. Suốt cả một ngày dài mong ngóng trông chờ, để đến lúc này cô mang trong lòng sự thất vọng khi không thấy hình bóng người yêu đâu cả. Trước đó, họ đã từng gặp nhau và chàng trai hẹn hò ước nguyện. Cô gái tin vào lời hứa đó, xem như lời hẹn ước cho tới buổi gặp hôm nay. Vậy nhưng người lại không đến, khiến lòng cô “bẽ bàng” buồn tủi. Cô trở về lầm lũi một mình trên con đường quen thuộc mà lòng vẫn chưa nguôi nỗi buồn. Con đường lúc đi là sự khấp khởi mừng vui, khi trở về lại não nề và dài vô tận. Lúc đi mưa bay bay không khiến em ướt áo, lúc cô gái về mưa lại nặng hạt nhiều hơn. Mưa thương cô hay cô thương chính bản thân mình nhiều hơn? Tâm trạng của người con gái lạnh buốt như trời đêm, não nề như những hạt mưa xuân tí tách lăn dài.

“Em giận hờn anh cho đến sáng 

Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì 

“- Thưa u họ hát…” rồi em thấy 

Nước mắt tràn ra, em ngoảnh đi 

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay 

Hoa xoan đã nát dưới chân giày 

Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ 

Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.

Khi cô gái mang tâm trạng buồn bã thì những hạt mưa xuân lúc này cũng chẳng buồn bay nữa. Cánh hoa xoan tím ngắt cũng héo úa tàn phai, “nát dưới chân giày” như nỗi long buồn đau của cô gái vậy. Hội đã tan, mùa Xuân cũng cạn ngày rồi, nghĩa là cô đâu còn cơ hội để tìm gặp lại người cô thương nữa. Bao mong ngóng trông chờ bây giờ cũng giống như những hạt mưa chảy dài biến mất. Cô tự nhủ với lòng mình hay cũng chính là những tâm tư muốn gửi gắm cho chàng trai:

“Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày 

Bao giờ em mới gặp anh đây? 

Bao giờ chèo Ðặng đi ngang ngõ 

Ðể mẹ em rằng hát tối nay?”

 Cô buồn bã khi ngày xuân đã qua sắp hết, cô không được thấy hình bóng người con trai trong lòng mình. Nhưng với tâm hồn trắng trong, sự thơ ngây của trái tim vuông lụa trắng ấy, cô vẫn mang hy vọng vào mùa xuân tới, cô lại có cơ hội được gặp anh. Thế nhưng cô không chắc chắn rằng đến khi nào thì sẽ được gặp lại, và nếu không còn duyên gặp lại thì cô sẽ ra sao? Điệp ngữ “bao giờ” được lặp lại như một sự ngóng trông vô vọng, sự tiếc nuối và mong đợi vào chữ duyên đôi lứa.

Tóm lại, bằng một hồn thơ chân chất bình dị, Nguyễn Bính đã khắc hoạ một bức tranh quê hương đầy màu sắc và tình cảm. Cô gái với tấm lòng trắng trong là đại diện cho tình yêu thuần kiết, mong chờ. “Mưa xuân” như một cơn gió mang theo những hạt mưa, trĩu nặng một nỗi buồn khó tả cứ khắc khoải mãi trong lòng độc giả.

>> XEM THÊM: Nghị Luận Việc Học Như Trồng Cây Mùa Xuân Cho Hoa Mùa Thu Cho Quả

Phân Tích Bài Thơ Mưa Xuân Của Nguyễn Bính
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *