Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Việt Bắc

Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Việt Bắc

(Văn mẫu lớp 12) – Em hãy Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu. (Bài phân tích của bạn Nguyễn Thị Khánh Linh).

Đề bài: Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Việt Bắc

BÀI LÀM

Bài thơ Việt Bắc được coi là đỉnh cao của thơ ca kháng chiến chống Pháp, nhưng đầu tiên là một trong các đỉnh cao của thơ ca Tố Hữu. Nó ẩn cất bắt mắt thơ đặc biệt của ông, ngừng thi côngĐây là chất trữ tình chính trị và đượm đà tính dân tộc. Việt bắc ko chỉ nói về cuộc chia ly giữa người dân miền núi giàu tình cảm mang cán bộ cách mạng mà còn là khúc hùng ca về cách mạng, về cuộc kháng chiến và các con người kháng chiến.

Tố Hữu là 1 trong các lá cờ đầu của nền văn nghệ cách mệnh Việt Nam. Các chặng trục đường thơ của Tố Hữu luôn gắn bó và phản ảnh chân thật các chặng tuyến phố cách mệnh đầy hi sinh gian khổ nhưng cũng rộng rãi thắng lợi vẻ vang của dân tộc, song song cũng là các chặng tuyến đường chuyển di trong quan điểm tư tưởng và bản lĩnh nghệ thuật của chính thi sĩ. có nhẽ do xuất thân là anh lính cụ Hồ nên thơ Tố Hữu với thuộc tính trữ tình chính trị rất sâu sắc, hướng đến chiếc ta chung có lẽ sống lớn, tình cảm to,niềm vui to, và cũng với đậm tính sử thi luôn đề cập đến những sự kiện to của dân tộc. Và bài thở Việt Bắc cũng không nằm ngoài vấn đề chậm tiến độ. Sau khi cuộc kháng chiến chống Pháp giành chiến thắng, tháng 10 năm 1954, Trung ương Đảng và Chính phủ dời căn cứ trong khoảng Việt Bắc – thủ đô kháng chiến – về Hà Nội- thủ đô trái tim của cả nước. Trong cuộc chia tay giữa đồng bào kháng chiến ở lại và cán bộ về xuôi, Tố Hữu đã viết bài thơ này.

Mình về mình có nhớ ta

Mười lăm năm đấy thiết tha mặn nồng

Mình về mình có nhớ không

Nhìn cây nhớ núi nhìn sông nhớ nguồn?

Mở đầu bài thơ tưởng chừng là lời hội thoại giữa người dân Việt Bắc và cán bộ kháng chiến nhưng bản chất đây là độc thoại nội tâm của chủ thể trữ tình. Tố Hữu tự phân thân, vừa là "ta " vừa là "mình", vừa là người cán bộ lại vừa là đồng bào kháng chiến để biểu lộ hai chiều nỗi nhớ. Chính các câu thơ này đã diễn tả tình cảm lớn của con người Việt Nam vượt trội lên là lòng yêu nước thiết tha sâu nặng. Đây là lòng yêu nước gắng liền sở hữu lòng yêu cách mạng, sự gắn bố có mảnh đất cách mệnh. Khẳng định truyền thống nhân ái nghĩa tình, thủy chung son sắt, uống nước nhớ nguồn của người con đất Việt. Người dân Việt Bắc yêu nước nhớ về cách mệnh, cán bộ cách mạng " uống nước nhớ nguồn" luôn nhớ về mảnh đất, con người Việt Bắc. Bốn câu thơ đầu như lời đứa ở lại kể mang người ra đi "Mình về mình mang nhớ ta". khai mạc bài thơ là nghi vấn tu từ gợi các kỉ niệm thiết tha mặn nồng trong mười lăm năm.

phan-tich-kho-tho-dau-bai-tho-viet-bac

Loading...

Câu thơ gợi sự nhớ thương của các người đã gắn bó lâu dài. các kỉ niệm gắn bó trong suốt quãng thời gian ấy nào mang dễ quên. Mười lăm năm, từ khi các ngày đầu khới nghĩa Bắc Sơn, đến mùa xuân 1941, lúc bác bỏ Hồ trở về Tổ quốc chọn Việt Bắc khiến căn cứ địa, rôií sau này là chín năm cuộc kháng chiến, khoảng thời kì ko quá dài nhưng đủ để người ta luôn nhớ về những tháng năm xưa đấy. Lòng gười Việt Bắc không nguôi nhớ về miền xuôi cũng như xoáy sâu vào ký ức người xuôi về những kỉ niệm tràn trề tình nghĩa. Trong tiếng Việt, từ "mình" thường được tiêu dùng ở thứ bậc nhất, chỉ bản thân. thỉnh thoảng nó cũng được tiêu dùng ở thứ bậc hai nhưng đối tượng đề cập tới la người gắn bó ruột rà như người bạn trăm năm. Cặp đại từ "Mình'' , ''ta'' trong bào thơ Việt Bắc lại đươc sử dụng cốt yếu ở thứ bậc 2, cũng mang lúc cừa chỉ bản thân, vừa chỉ đối tượng. " Mình" và "Ta" tuy 2 mà một. Sự gắn bó giữa cách mạng và dân chúng tuy hai mà một. trong khoảng "nhớ" trong bài thơ được điệp lại 2 lần như nhân đôi nỗi nhớ. Đống bào miền núi nhớ cán bộ về xuôi, cán bộ về xuôi không nguôi nỗi nhớ về người dân vùng cao ấy, nhớ về tình cảm " tha thiết mặn nồng" mà người dân nơi đây dành chọn cho cách mệnh. Câi hỏi tu trong khoảng trước tiên , người hỏi muốn biết người đi liệu có nhớ tới khoảng thời kì " mười lăm năm" mẫu dã. Rồi hỏi tiếp câu thứ hai xem họ sở hữu nhớ về ko gian, một vùng đất cách mạng nơi họ đã từng sinh sống.Nếu chỉ đọc 2 câu Khổ đầu bài việt bắcthơ đầu thôi, ta sẽ cảm thấy đây là cuộc chia li trong tình ái lứa đôi, những đọc tiếp 2 cấu thơ sau, tình yêu đôi lưuas đã nhân lên thành ái tình đất nước, con ngườ, cách mạng.Đây là cuộc chia tay của nhận dân Việt Bắc có cán bộ cách mạng. Trong buổi tiễn đưa đấy, chứa chan tình cảm. Nỗi nhớ mong giữa các con người đã từng đồng cam cùng khổ.

Tiếng ai tha thiết bên cồn 
Bâng khuâng trong dạ, bồn chồn bước đi 
Áo chàm đưa buổi phân li 
Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay….

Ẩn chứa trong những câu thơ là từ láy chỉ tâm cảnh nhớ nhung :" tha thiết", "bâng khuâng", " bồn chồn''. những trong khoảng láy này đã góp phần thổi màu sắc cổ điển vào bài thơ. Ta sở hữu thể cảm nhận đây như đang diễn ra cuộc chia ly đẫm nước mắt trong văn chương cổ . các từ láy nhày cũng như những nốt trầm lắn đọng trong khúc ru êm ả của bài thơ. Đại trong khoảng "ai" phiếm chỉ, là phương pháp kể nâng cao thêm ái tình thương.Cuộc chia ly này không xuất hiện áo bào cao quý, không mang các tấm áo choàng đỏ gắt : ''Áo chàng đỏ tựa ráng pha/Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in",mà chỉ hiện hữu ở đây một màu chàm mộc mạc. không chỉ có hơi hám văn học cổ, câu thơ cũng ẩn đựng nét hiện đại riêng biệt. Cuộc chia ly sở hữu nhớ thương đấy nhưng ko phải buồn, không đẫm lệ, bởi lẽ, đây là cuộc chia tay của những con người vừa khiến nên thắng lợi. Vẫn còn vinh quang lắm, hào hùng lắm khí thế sục sôi máu lửa. Bởi lẽ đầy đủ luôn tin vào tương lai gặp lại, sẽ là ngày hôi sum hiệp, phong lưu hạnh phúc." Áo chàm đưa buổi phân li", câu thơ ngắt nhịp 3/3 nhắc lên phút chốc bịn rịn không nhắc lên lời.Áo chàm chính là hiện thân của người dân Việt Bắc. Màu chàm được nhuộm trong khoảng chính cỏ cây rừng núi Việt Bắc, giản dị , mộc mạc như chính con người nơi đây. Nhưng cũng thật khó phai, bển bỉ tựa tấm lòng tủy chung của người dân Việt Bắc.Lời thơ như lắng lại nơi những chiếc bắt tay, dòng bắt tay thật chặt , níu kéo kí vãng, kỉ niệm đậm đã, nhưng cũng là sự truyền sức mạnh cho nhau, khích lệ nhau hoàn thành nhiệm vụ, hăng hái vun đắp đất nước đẹp tươi.

Câu thơ khép lại, nhưng ý thơ còn phảng phất mãi theo vần nhịp của chiếc thơ lục bát. Nỗi thương nhớ vẫn còn ấy, nhưng kỉ niệm năm xưa vẫn còn đây, trong tim của nguơif dân Việt Bắc, của người cán bộ cách mạng, và trong chính trái tim của tác nhái.

Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *