Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Bình giảng đoạn thơ đầu trong bài Vội vàng của Xuân Diệu

Bình giảng đoạn thơ đầu trong bài Vội vàng của Xuân Diệu

Bình giảng đoạn thơ đầu trong bài Vội vàng của Xuân Diệu

Trong nhân văn hiện đại, nhà phê bình, nghiên cứu văn học Vũ Ngọc Phan đã viết: “Với những nguồn cảm hứng mới: yêu đường và tuổi xuân, dù lúc vui hay lúc buồn, Xuân Diệu cũng ru thanh niên bằng giọng yêu đời thấm thía”. Và đoạn thơ dưới đây chính là một trong những minh chứng điển hình cho điều đó:

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi

Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Những câu thơ dồn dập, sôi nổi và đầy cảm hứng trên nằm trong đoạn đầu bài thơ Vội Vàng của Xuân Diệu. Trong đó, ông thể hiện tình yêu say mê với cuộc sống, niềm khát khao được tận hưởng và làm chủ vũ trụ, thiên nhiên.

Tôi muốn tắt nắng đi

Loading...

Có người từng viết: Mây là của trời, hãy cứ để gió cuốn đi. Nhưng Xuân Diệu lại khác. Ông muốn tắt nắng, buộc gió. Từ trước tới nay, dù yêu cuộc sống tha thiết đến mấy đi chăng nữa, cũng chưa có ai dám thể hiện ước muốn táo bạo và ngông cuồng đến vậy. Ngông nhưng lại ngông một cách nghệ thuật. Bởi lý do Xuân Diệu muốn làm những điều đó là để Cho màu đừng nhạt mất, Cho hương đừng bay đi. Ông không không muốn những gì tươi đẹp nhất, thuần khiết nhất của thiên nhiên bị tàn phai theo quy luật sẵn có của nó. Và đương nhiên, ông cũng không giữ nó cho riêng mình, mà cho cả đất trời, cả vũ trụ. Ông đã lấy cái tôi nhỏ bé của mình hòa vào với tạo hóa bao la. Và rồi, ông tận hưởng hết tất cả những gì có xung quanh mình: ong bướm tuần tháng mật, hoa của đồng nội xanh rì, lá của cành tơ phơ phất, yến anh, ánh sáng…. Nhà thơ như đang lạc vào cõi tiên giữa cuộc đời trần tục. Với đôi mắt của một con người bình thường, những cỏ cây, những hoa lá cũng chỉ là những điều hiền nhiên và nó sẽ tàn phai theo năm tháng. Nhưng với Xuân Diệu thì khác. Tất cả những gì nhỏ bé nhất, đơn sơ nhất đều là những điều tinh túy nhất, thuần khiết nhất của thiên nhiên. Và ông muốn tận hưởng một cách trọn vẹn tất cả những điều ấy. Ông không mơ màng tới một mâm cỗ có thật nhiều món ăn ngon với những chai rượu sang trọng, đắt đỏ. Ngược lại, những gì ông đang hướng đến hoàn toàn chỉ là cỏ cây, hoa lá… là thứ mà ngày nào người ta cũng nhìn thấy. Và có lẽ ít ai để ý đến sự tàn phai của chúng. Không giống như Xuân Diệu, ông yêu những điều giản đơn nhất đến mức cuồng si nhất. Bởi thế, mọi thứ hiện lên trong tâm tư ông thật cao sang, thật ngon biết chừng nào. Đúng là khi yêu, mọi thứ như được hóa thành thiên thần. Ông coi tháng giêng ngon như một cặp môi gần. Nói đến cặp môi, người ta hình dung ra luôn tình yêu đôi lứa đang độ hạnh phúc nhất, và cặp môi gần lại càng diễn tả sâu sắc hơn niềm hạnh phúc ấy. Nhưng bất chợt, câu thơ bị bẻ gãy làm đôi khi Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa. Dấu chấm ngắt giữa câu đã làm mạch câu thơ bị đứt và tách rời, giống như tâm trạng, như nỗi lòng của chính nhà thơ. Ông sung sướng với cảnh sắc thiên nhiên mơn mởn trong tầm tay mình. Nhưng lại vội vàng, lại lo ấu, lại cuống quýt vì ông hiểu rằng rồi mọi thứ sẽ tàn phai theo năm tháng. Vì vậy, ông quyết định không chờ nắng hạ mới hoài xuân. Hình ảnh nắng hạ ở đây vừa thể hiện sự trôi đi của thời gian, của thiên nhiên, vừa thể hiện sự già nua của đời người. Khi mỗi mùa hạ qua đi, dù cỏ cây có xanh tươi trở lại, nhưng đời người đâu có thể xanh được mãi? Đó là thực tế mà ai cũng phải trải qua. Nhưng không phải ai cũng có cảm xúc như Xuân Diệu.

Ông yêu, ông si mê với cuộc sống này. Tình yêu ấy rất đậm sâu và vô cùng giản dị. Bởi ông khát khao sống và khát khao được tận hưởng những điều giản đơn nhất, nhỏ bé nhất chứ không phải cố sống để vươn tới những danh lợi cao sang. Tình yêu ấy hơn hết còn mang tính nhân văn sâu sắc.jình yêu ấy hơn hết còn mang tính nhân văn sâu sắc vô cùng. Nhất là khi cuộc sống hiện đại ngày càng khiến người ta hướng tới những điều cao sang, tới danh vọng và bạc tiền… Những điều ấy khiến họ không còn cảm nhận được sự tinh túy, sự thuần khiết ngay trong những điều nhỏ bé nhất xung quanh mình.

Đoạn thơ với giọng điệu sôi nổi và dù có chút ngập ngừng ở câu thơ cuối nhưng vẫn thể hiện tình yêu say đắm, si mê với cuộc sống, với thiên nhiên. Đó là tình yêu rất trong sáng và cao cả. Đồng thời cũng là quan niệm sống của Xuân Diệu: rằng sống đơn giản mà thanh cao, rằng nếu biết trân trọng những điều nhỏ bé nhất, ta sẽ thấy hạnh phúc biết chừng nào.

Bình giảng đoạn thơ đầu trong bài Vội vàng của Xuân Diệu
5 (100%) 1 vote
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *