Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 11 / Cảm nhận bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Cảm nhận bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Đề bài: Cảm nhận bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

Giữa những bon chen, những hối hả của cuộc đời, người ta vội vàng sống, vội vàng yêu, vội vàng kiếm tiền, và vội vàng lo cho mình có một vị thế trong xã hội với mục đích đạt được sự giàu sang, phú quý. Và rồi người ta cũng vội vàng bỏ quên mất những thứ vốn dĩ cũng rất hạnh phúc nhưng lại rất giản đơn ở ngay cạnh mình. Giản đơn như một buổi sáng bình minh đứng hít thật sâu từng làn gió nhẹ thoang thoảng hương thơm của sớm ban mai… Giản đơn như tận hưởng một chiều hoàng hôn nhẹ nhàng bên chân núi… Chính những thứ giản đơn ấy lại làm cho Xuân Diệu phải Vội vàng, cuống quýt. Ông cũng rất ham sống, nhưng là sống để tận hưởng thiên nhiên, tận hưởng tất cả những gì nhỏ bé nhất, gần gũi nhất xung quanh mình chứ không phải quanh năm suốt tháng cặm cụi trong một mớ công việc chỉ để kiếm tiền và tiêu tiền. Những vội vàng, hối hả của ông được thể hiện rõ nhất qua bài thơ Vội vàng với lời giục giã rất thâm thúy, sâu sắc: Mau đi thôi, mùa chưa ngả chiều hôm.

Ai cũng yêu cuộc sống của mình, cũng muốn phấn đấu đạt được những điều tốt đẹp nhất. Song mỗi người phấn đấu theo một hướng khác nhau và một cách khác nhau. Người ham danh lợi phấn đấu vì chức vụ, vì uy quyền. Kẻ thích bạc tiền lại tìm đủ mọi cách để kiếm tiền, bất chấp ngày đêm hay sức khỏe của bản thân. Riêng Xuân Diệu, ông chỉ thích sống! Sống sao cho thực sự có ý nghĩa và trọn vẹn. Dù sự trọn vẹn ấy không phải là một chức danh thật uy nghiêm, thật lớn trong xã hội, cũng không phải là những bữa cơm thịnh soạn đủ đầy những món ngon vật lạ. Mà với ông, sự trọn vẹn khi tận hưởng được hết tất cả những gì có trong tạo hóa thiên nhiên. Và có lẽ, vì quá yêu thiên nhiên, quá yêu cuộc sống, nên ông đã có những ước muốn, những khát khao cháy bỏng đến điên cuồng, táo bạo:

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi

Đối với những người khác, được tận hưởng một buổi sớm bình minh thật êm đêm hay một buổi chiều hoàng hôn đẹp đẽ đã là điều mãn nguyện. Nhưng Xuân Diệu không dừng lại ở đó, ông muốn làm chủ tất cả, muốn tắt nắng, muốn buộc gió. Ông sợ rằng, khi nắng lên nghĩa là nắng sẽ tàn, mà khi nắng tàn thì màu cũng sẽ nhạt mất. Cũng như những làn gió kia sẽ thổi bay đi những hương vị thuần khiết nhất của cỏ cây hoa lá… Ông muốn giữ lại những điều đó, để tận hưởng, để cảm nhận một cách trọn vẹn và đủ đầy nhất.

 

Của ong bướm này tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Môi buổi sớm, thần Vui hằng gõ cửa

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Bữa tiệc thịnh soạn của Xuân Diệu đã bắt đầu, mà ở đó những món ngon, món đặc biệt lại chính là những thứ quen thuộc nhất, giản đơn nhất: ong bướm, hoa cỏ, yến anh, ánh sáng ban mai… Mọi thứ hiện lên rất tự nhiên, rất trong trẻo. Và từ trong giọng điệu sôi nổi, hào hứng của nhà thơ, người đọc cũng như đang được tận hưởng tất cả những điều đó. Và chắc hẳn sẽ có người bất chợt ngưng lại những hối hả đời thường để trở về với thiên nhiên, để nhận ra rằng những điều giản đơn nhất lại là những điều hạnh phúc nhất, đáng quý nhất. Đó là lý do vì sao Xuân Diệu sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa. Dù cho Tháng giêng ngon như một cặp môi gần nhưng rồi cặp môi ấy cũng sẽ dần xa khi nắng tắt, khi gió bay đi… Ông hiểu rằng, mình không thể buộc được gió, và cũng không thể tắt được nắng. Thế nên ông quyết định Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân. Nghĩa là ông phải chủ động tận hưởng, chủ động sống, sống hết mình, sống bằng tất cả những gì mình có. Vì:

Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật

Không cho dài thời trẻ của nhân gian

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Loading...

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!

Còn đất trời nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời

Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi

Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt

Con gió xinh thì thào trong lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Những nỗi băn khoăn, đắn đo của Xuân Diệu dường như cũng rất vội vàng, hối hả. Là một nhà thơ, là một người yêu cuộc sống tha thiết và yêu thiên nhiên say đắm, ông hiểu rõ hơn ai hết quy luật tuần hoàn của mùa xuân. Xuân đến xuân đi, hoa tàn rồi hoa lại nở… vạn vật xưa nay vẫn xoay vần như thế. Nhưng tiếc rằng, đời người chỉ trôi đi một lần duy nhất mà thôi. Bởi thế, có ai được sống hai lần trong một mùa xuân? Trong khi mọi người chấp nhận và bình thản trước quy luật đó, thì Xuân Diệu lại đau khổ, lại ưu tư tiếc nuối vì sự hữu hạn của đời người. Ông ước chi cuộc đời dài mãi nhưng lượng trời cứ chật, không cho dài thời trẻ của nhân gian. Và rồi khi thời gian qua đi, khi mỗi mùa xuân quay trở lại, mùa xuân của đời người lại rời xa thêm một chút. Cứ như thế sẽ chẳng còn tôi mãi. Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời. Ông tiếc vì mình không thể tận hưởng được hết mọi thứ trong tự nhiên, và càng không thể trường tồn mãi mãi cùng vạn vật trên đời. Nhận ra sự thật cay đắng ấy, nhà thơ lại vội vã hối hả:

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

Ta muốn riết may đưa và gió lượn

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Nếu lúc trước, ông hiểu rằng mình không thể buộc gió, cũng không thể tắt nắng thì giờ đây ông khẳng định rằng mình hoàn toàn có thể hòa nhập vào cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn bằng cách dùng hết tất cả các giác quan của mình để cảm nhận thiên nhiên, để sống cùng tạo hóa. Vẫn với giọng thơ sôi nổi, đầy cảm hứng, lại một lần nữa Xuân Diệu khơi dậy tình yêu cuộc sống, yêu thiên nhiên trong lòng bạn đọc.

 

Đọc những vần thơ của ông, ai cũng muốn dừng lại hết tất cả những lo toan, những nghĩ suy bận rộn, để trở về với thiên nhiên, với những gì đơn sơ nhất, giản dị nhất để tìm lại cho mình một cuộc sống thuần khiết nhất, tinh tế nhất và hạnh phúc nhất. Hạnh phúc không phải là khi có thật nhiều tiền, cũng không phải là có được một chức danh cao quý khiến người khác phải phục tùng, mà hạnh phúc là khi ta được sống thoải mái, tự do, không phụ thuộc vào bất kỳ điều gì, được hòa mình với thiên nhiên, được tận hưởng những điều kì diệu của tạo hóa ban cho. Giống như Xuân Diệu lúc này, ông cũng vội vàng, cũng hối hả, nhưng là vội vàng cho những điều đáng trân trọng nhất, tinh khôi nhất. Ông quý trọng và muốn nắm giữ từng khoảnh khắc, từng phút giây của cuộc sống. Ông muốn sống một cách trọn vẹn nhất với thiên nhiên, với cuộc đời.

Qua bài thơ, Xuân Diệu không những thể hiện tình yêu cuộc sống đến mãnh liệt và cuồng si mà còn làm người đọc bừng tỉnh giữa những cơn mê muội của cuộc đời. Bài thơ có sự kết hợp nhuần nhị giữa mạch cảm xúc và mạch lí luận cùng giọng điệu say mê, sôi nổi, ngôn từ sáng tạo, hình ảnh độc đáo… Tất cả đã làm nên một tác phẩm tuyệt vời và giàu ý nghĩa khiến người đọc nghĩ suy lại về những gì mình đang sống.

Cảm nhận bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *