Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu

Mỗi người trong cuộc đời, nhất là người nghệ sĩ, không thể đơn giản, sơ lược khi nhìn nhận cuộc sống và con người. Với ý nghĩa sâu sắc ấy, nhà văn Nguyễn Minh Châu đã dựng lên nhân vật Phùng với vai trò là người nghệ sĩ nhiếp ảnh trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa. Phùng đi thực tế để chụp bộ ảnh nghệ thuật về thuyền và biển. Trong chuyến đi ấy, ngoài những trải nghiệm thú vị về thiên nhiên, về nghệ thuật, Phùng còn thấu hiểu được biết bao điều ngang trái về cuộc đời, về thực tế. Qua nhân vật này, tác giả cũng muốn gửi gắm đến người đọc lời nhắn nhủ về cách nhìn nhận cuộc đời bằng sự thấu hiểu và suy nghĩ thật rõ ràng, kỹ lưỡng.

Để biểu đạt được ý nghĩ đó, trước hết, tác giả đặt Phùng trong vai trò là một người nghệ sĩ nhiếp ảnh có lòng say mê với nghệ thuật, với những gì đẹp đẽ nhất, tinh khôi nhất. Đứng trước cảnh bình minh trên biển, trái tim Phùng như thắt lại và nghẹn ngào : trước mặt tôi là một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào. Vài bóng người lớn lẫn trẻ con ngồi im phăng phắc như tượng trên chiếc mui khum khum, đang hướng mặt vào bờ. Tất cả khung cảnh ấy nhìn qua những cái mắt lưới và tấm lưới nằm giữa hai chiếc gọng vó hiện ra dưới một hình thù y hệt cánh một con dơi, toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp thực đơn giản và toàn bích khiến đứng trước nó tôi trở nên bối rối, trong trái tim như có cái gì bóp thắt vào. Từng chi tiết được Phùng cảm nhận bừng cái khoảnh khắc trong ngần của tâm hồn. Phải là người có lòng yêu thiên nhiên tha thiết, say mê với cái đẹp và luôn kiếm tìm nghệ thuật mới có thể cảm nhận được một cách sâu sắc và tinh tế như thế. Và đó cũng chính là tâm thế của nhà văn Nguyễn Minh Châu khi đặt nhân vật của mình trước một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ.

Chiếc thuyền ngoài xa

Nhưng phía sau đó, để làm cho nghệ thuật có giá trị thực sự, Nguyễn Minh Châu không chỉ dừng lại ở vẻ đẹp huyền diệu của thiên nhiên, mà ông còn đưa Phùng chứng kiến sự thật nghiệt ngã về cuộc đời ngay phía sau những gì vừa làm tâm hồn Phùng rung động. Không còn bức tranh mực tàu nào nữa, cũng không còn ánh nắng bình minh hồng hồng lòe nhòe như ban nãy. Bóng mấy người trên chiếc thuyền ngoài xa nay đã trở lại gần và nhìn rất rõ. Trước mắt Phùng là một người đàn bà trạc ngoài bốn mươi, một thân hình quen thuộc của đàn bà vùng biển, cao lớn với những đường nét thô kệch. Mụ rỗ mặt. Khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và dường như đang buồn ngủ. Người đàn ông đi sau. Tấm lưng rộng và cong như lưng một chiếc thuyền. Mái tóc tổ quạ. Lão đi chân chữ bát, bước từng bước chắc chắn, hàng lông mày cháy nắng rủ xuống hai con mắt đầy vẻ độc dữ lúc nào cũng nhìn dán vào tám lưng áo bạc phếch và rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng của người đàn bà. Có lẽ lúc này Phùng nhận ra giữa nghệ thuật và cuộc đời thực tế là cả một khoảng cách rất lớn. Những xao xuyến ban nãy trong tâm hồn Phùng giờ nhường chỗ cho sự ngỡ ngàng. Chiếc thuyền ngoài xa đã trở lại gần. Phùng có thể nhìn thấu được hết mọi thứ trên thuyền. Nhất là cảnh người đàn ông vũ phu trút trận mưa roi xuống thân thể tàn tạ của người đàn bà tội nghiệp. Nhưng tại sao bà ta không chạy đi, cũng không hề chống trả ? Có lẽ trong đầu Phùng đang đặt ra một mớ câu hỏi tương tự như vậy… Lão ta chẳng nói chẳng rằng lão trút cơn giận như lửa cháy bằng cách dùng chiếc thắt lưng quật tới tấp vào lưng người đàn bà, lão vừa đánh vừa thở hồng hộc, hai hàm răng nghiến ken két, cứ mỗi nhát quất xuống lão lại nguyền rủa bằng cái giọng rên rỉ đau đớn : "Mày chết đi cho ông nhờ. Chúng mày chết hết đi cho ông nhờ". Phùng vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra trước mắt mình. Chỉ thấy rằng một lần nữa trái tim ông thắt lại, nhưng không phải vì rung động trước cái đẹp, mà vì bất ngờ trước những cay đắng, những bẽ bàng của thực tại. Người đàn bà với một dáng vẻ cam chịu đầy nhẫn nhục, không hề kêu một tiếng, không chống trả, cũng không tìm cách chạy trốn. Có lẽ lúc này trong đầu Phùng đang có rất nhiều câu hỏi và sự khó hiểu. Bởi rõ rằng người đàn bà có thể vùng dậy, có thể chạy khỏi chiếc thuyền, trốn khỏi trận mưa roi đớn đau của lão chồng vũ phu. Nhưng tại sao bà lại không làm vậy ? Vì lý do gì mà bà phải nín lặng chịu đựng như vậy ? Tất cả mọi việc diễn ra khiến Phùng kinh ngạc. Thế rồi, chẳng biết từ bao giờ, tôi đã vứt cái máy ảnh xuống đất chạy nhào tới. Nhưng rồi, bất chợt có thằng bé lao tới, là con của người đàn bà làng chài kia. Nó lập tức nhảy xô vào lão đàn ông. Có lẽ nó muốn cứu mẹ, chỉ tiếc rằng sức bé, không thể chống lại được sự vạm vỡ của người cha tàn bạo, nó phải hứng chịu hai cái tát như trời ráng khiến thằng nhỏ lảo đảo ngã dúi xuống cát. Lúc này chỉ còn lại người đàn bà vừa đau đớn vừa tủi nhục, xấu hổ. Bà ôm lấy đứa con bé bỏng tội nghiệp. Thế rồi bất ngờ người đàn bà buông đứa trẻ ra, đi tật nhanh ra khỏi bãi xe tăng hỏng, đuổi theo lão đàn ông. Cả hai người lại trở về chiếc thuyền. Người đàn bà mỗi lúc càng làm cho Phùng ngỡ ngàng. Khi bị chồng đánh, bà không những không chống cự, cũng không chạy trốn mà thậm chí còn níu kéo hắn lại khi hắn bỏ đi. Vì cớ gì vậy ? Phùng không sao hiểu được. Bức tranh mực tàu ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Trong đầu Phùng giờ đây chỉ còn lại sự bẽ bàng, xót xa và khó hiểu.

Loading...

Những thắc mắc của Phùng về người đàn bà làng chài

Phùng thương người đàn bà, Phùng muốn làm điều gì đó để giúp ích cho bà. Nhưng chính bản thân Phùng lại không hiểu được nổi khổ thực sự mà bà đang phải gánh chịu là gì. Cho tới khi chứng kiến câu chuyện của người đàn bà khốn khổ ấy trước tòa án huyện, Phùng mới thấu hiểu tất cả. Phùng cứ nghĩ rằng bà ta sẽ vui mừng, sẽ sẵn sàng làm theo lời đề nghị của Đẩu là làm đơn ly hôn với gã chồng vũ phu kia để giải thoát cho chính mình. Nhưng bà không những không đồng ý mà còn phản đối kịch liệt : Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó. Câu nói chua chát với vị mặn của nước mắt khiến Phùng vô cùng bất ngờ. Tại sao bà phải níu giữ một kẻ đối xử quá tệ bạc với mình như vậy ? Bà cũng là người, cũng cần được sống, cũng có những ước mơ, những hoài bão của riêng mình kia mà. Vì lý do gì bà không dám sống với chính bản thân mình ? Rồi lời người đàn bà từ tốn kể về câu chuyện của mình khiến Phùng vừa xót thương vừa cảm thông. Bà chấp nhận những trận đòn roi, những lời sỉ nhục nghiệt ngã, chấp nhận tất cả vì các con. Sự hi sinh của người mẹ quá lớn lao. Bà không hề màng tới những nỗi đau của bản thân về cả thể xác lẫn tinh thần. Nếu chiếc thuyền cần người đàn ông để chống trọi trong những cơn dông bão của biển cả, thì các con của bà lại cần hơn hết một chỗ dựa vững chắc để trải qua những bão dông của cuộc đời. Ai đó đã từng nói rằng : Trong tất cả các kỳ quan của thế giới, trái tim người mẹ là kỳ quan đẹp nhất, vĩ đại nhất. Quả đúng như vậy. Kỳ quan tuyệt vời, hoàn hảo ấy đã khiến cho người nghệ sĩ tên Phùng thấu hiểu ra tất cả mọi điều. Và tự bản thân Phùng cũng chiêm nghiệm được rằng : không thể nhìn đời, nhìn sự việc bằng sự hời hợt bên ngoài. Muốn hiểu rõ, hiểu tường tận phải biết lắng nghe, biết tìm hiểu kỹ lưỡng, rõ ràng. Và trái tim của người đàn bà ấy chính là một nghệ thuật vô cùng đẹp đẽ trong bức tranh mực tàu kia.

Sau những bất ngờ mà Phùng được trải nghiệm ở chuyến đi thực tế ấy, Phùng đã thu về được một bộ ảnh hoàn hảo, khiến xếp rất hài lòng. Ở đó có chiếc thuyền xa xa trong làn sương sớm mong manh, có màu hồng hồng nhẹ nhàng của ánh nắng ban mai và có một kỳ quan vĩ đại nhất trên đời. Đó là trái tim của người mẹ – người đàn bà làng chài mà Phùng đã chứng kiến khi chiếc thuyền tiến lại gần bờ. Qua những gì Phùng trải qua, nhà văn Nguyễn Minh Châu muốn nhắn nhủ tới bạn đọc về giá trị thực sự của nghệ thuật. Rằng nghệ thuật và cuộc đời có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Cuộc đời thực, còn nghệ thuật vươn tới những điều đẹp đẽ, nhưng người nghệ sĩ chân chính sẽ biết tìm ra cái đẹp trong sự nghiệt ngã của cuộc đời chứ không hề xa rời thực tiễn. Kết cấu của câu chuyện cũng rất độc dáo, hấp dẫn thể hiện tác giả là một cây bút viết truyện ngắn có bản lĩnh và tài hoa. Từ đó người đọc thấu hiểu hơn về lời nhắn nhủ của nhà văn muốn truyền tải.

Phân tích nhân vật Phùng trong Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu
5 (100%) 1 vote
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *