Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích đoạn kết của đoạn trích Hồn Trương Ba da hàng thịt

Phân tích đoạn kết của đoạn trích Hồn Trương Ba da hàng thịt

Đề bài: Phân tích đoạn kết của đoạn trích Hồn Trương Ba da hàng thịt

Giữa cuộc sống xô bồ, thật giả lẫn lộn, đôi khi người ta phải đánh tráo cả linh hồn của mình để được tồn tại, được sống. Nhưng chỉ khi được sống là chính mình, cuộc sống ấy mới có giá trị thực sự. Dù giàu hay nghèo không quan trọng, quan trọng là sống thật với bản thân. Đó cũng chính là chân lý tốt đẹp mà nhà viết kịch Lưu Quang Vũ muốn gửi gắm qua đoạn kết của vở kịch Hồn Trương Ba da hàng thịt. Qua đó, ta còn thấy tài năng và tâm huyết của chính tác giả khi dựng nên cái kết có hậu, làm thỏa lòng người xem.

Trương Ba là người hiền lành, đức độ nhưng bị chết oan. Để sửa lỗi lầm của mình, Đế Thích cho hồn Trương Ba nhập vào xác anh hàng thịt – hàng xóm của Trương Ba vừa mới chết để tiếp tục sống theo đúng tuổi thọ mà ông được hưởng. Nhưng kể từ ngày đó, những rắc rối liên tiếp đến với Trương Ba khi ông không được sống là chính mình. Vì anh hàng thịt vốn là người thô lỗ, tham ăn… có nhiều thói hư tật xấu. Trong khi Trương Ba là người tốt bụng, điềm đạm. Khi hai đức tính trái ngược nhau tồn tại trong cùng một con người, hẳn sẽ có nhiều điều ngang trái xảy ra.

Đúng vậy, hồn Trương Ba muốn hướng tới những điều tốt đẹp, khiết tịnh nhưng xác anh hàng thịt lại chỉ muốn hưởng thụ những thú vui tầm thường của đời sống trần tục. Những tưởng xác thịt chỉ là xác thịt đui mù, không có cảm xúc, không có cảm giác. Nhưng Trương Ba đã nhầm, chính linh hồn khiết tịnh của ông cũng có phần tham dự trong những cuộc vui của thể xác. Vì vậy, ông nhận thấy sự trong sạch của mình đang dần bị vấy bẩn. Và nếu cứ tiếp tục sống như vậy, ông sẽ không còn là chính mình nữa. Vợ ông, cái Gái, cái Tý… tất cả mọi người sẽ nhìn nhận ông bằng một cái nhìn khác. Trong nỗi đau khổ cùng cực đến tuyệt vọng, Trương Ba chỉ khát khao được sống trở lại làm chính mình. Hoặc là có thể được chết đi mãi mãi để không ai phải chứng kiến một thứ quái dị mang tên Hồn Trương Ba da hàng thịt. Ông đã nói lên một chân lý đúng đắn : Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá gượng ép chỉ càng làm sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc đúng khác. Và rồi, Trương Ba quyết định chấp nhận cái chết. Chết để được giữ mình trong sạch. Chết để không làm mọi người nghĩ xấu về mình nữa. Và chết để được làm chính mình, dù mình không còn tồn tại nữa. Đó vừa là sự cao thượng vừa là lòng cam đảm của một con người có lòng chính nghĩa. Ông thà chết đi chứ không muốn sống mà phải nương nhờ kẻ khác, sống mà không được sống thật với lòng mình. Sự hi sinh của ông không những cứu được linh hồn ông khỏi những ham muốn tầm thường của xác anh hàng thịt mà còn cứu sống được một mạng cho cu Tị.

Hồn Trương Ba da hàng thịt

Trong đoạn kết, Trương Ba đã không còn. Nhưng trong lòng mọi người vẫn luôn nhớ về ông.

Tôi ở đây bà ạ. Tôi vẫn ở liền ngay bên bà đây, ngay bên bậc cửa nhà ta, trong ánh lửa bà nấu cơm, cầu ao bà vo gạo, trong cái cơi bà đựng trầu, con dao bà giẫy cỏ… Không phải mượn thân ai cả, tôi vẫn ở đây, trong vườn cây nhà ta, trong những điều tốt lành của cuộc đời, trong mỗi trái cây cái Gái nâng niu…

Loading...

Trương Ba không còn tồn tại bằng xác thịt nữa, xác thịt ấy chẳng có nghĩa lý gì nếu nó không phải thật là của ông. Ông thà chết đi để được sống làm chính mình, để giữ hồn mình nguyên vẹn, còn hơn sống với cái thể xác luôn đi ngược với những gì ông muốn. Với kết thúc này, dù mọi người có phần luyến tiếc nhưng lại rất hài lòng khi cuối cùng gia đình Trương Ba cũng được yên ổn, và bản thân Trương Ba cũng được trở về làm chính mình dù không còn sống trên cõi đời này nữa. Đồng thời, anh hàng thịt cũng mãi mãi ra đi, chấm dứt những thói hư tật xấu không đáng có.

Đặc biệt câu nói cuối đoạn trích của cái Gái đã chạm vào trái tim hàng triệu người xem : Những cây sẽ nối nhau mà lớn khôn. Mãi mãi… Đó là cây na của ông nội Gái trồng. Quả to và rất ngọt. Khi ăn, cái Gái lấy những hạt na vùi xuống đất cho chúng mọc lên. Khi sống, Trương Ba nâng niu từng mầm cây. Dường như những mầm non ấy có phảng phất linh hồn của ông. Hạt na cũng chính là hạt giống tâm hồn ông, được con cháu gìn giữ, trân trọng và nuôi dưỡng. Mãi mãi… Linh hồn ông, những điều tốt đẹp về ông sẽ mãi mãi tồn tại dù thân xác ông không còn nữa.

Đoạn kết của vở kịch đã nói lên một chân lý vô cùng đúng đắn, rằng chỉ khi được sống là chính mình, cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa. Nếu tồn tại mà phải nương nhờ kẻ khác, nếu sống không thật là mình, sự sống ấy chẳng khác nào sự dày vò, đau khổ. Và không thể nào tồn tại một tâm hồn trong sáng khi thể xác chỉ thích những điều thô tục tầm thường. Vì vậy, chỉ khi bên trong với bên ngoài sống thống nhất với nhau mới trở nên một con người trọn vẹn được.

Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, có rất nhiều người đang sống bên trong một đằng, bên ngoài một nẻo. Nhân viên dù căm ghét xếp nhưng vẫn nói những lời ngon ngọt nịnh bợ để giữ được công việc đang làm. Con cái trong nhà sống giả tạo để mong bố mẹ sẽ chia cho nhiều của cải… Người với người sống để yêu thương nhau nhưng nhiều khi họ lại lợi dụng lẫn nhau vì những mục đích cá nhân. Khi đạt được những gì mình muốn, họ mới hả hê vui mừng, chứ không hề đau khổ như Trương Ba khi phải sống bên trong một đằng bên ngoài một nẻo.

Qua vở kịch, Lưu Quang Vũ muốn gửi tới mỗi người một khoảng lặng để tự nghĩ suy về cách sống của mình. Với nghệ thuật xây dựng tình huống và lối viết nhẹ nhàng, thâm thúy, đầy triết lý, đoạn kết của vở kịch chính là khoảnh khắc để mỗi người nhìn lại bản thân, kiểm điểm mình trong những ngày đã sống.

Phân tích đoạn kết của đoạn trích Hồn Trương Ba da hàng thịt
Rate this post
Spread the love
Loading...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *